Vận động trên trên dưới dưới – CHƯƠNG 1: NGÀY ĐẦU TIÊN

0
226

CHƯƠNG 1: NGÀY ĐẦU TIÊN

Editor: hahonglinh1999

Betor: Tiều Quỳnh

(https://hahonglinh1999.wordpress.com/)

Vừa mở mắt, tôi đã cảm thấy có điều gì đó bất thường.

Như mọi ngày, sau một giấc ngủ dài, khi mở mắt ra thứ đầu tiên tôi nhìn thấy phải là trần nhà hoặc sàn nhà.

Nhưng hôm nay hình như có chỗ nào không đúng, tôi giống như đã đi đến một thế giới khác, lại còn cảm thấy chính mình giống như đang ở trong một cái “bụng”!!

Hơn nữa, tại sao chỗ này lại có cảm giác quen quen, hình như là tôi đã đến đây rất nhiều lần rồi. Những cái nút nằm san sát nhau, phía bên trên còn có cả camera!

Đệt đệt đệt đệt đệt! ! ! ! ! ! ! ! ! Ngay lập tức lông tơ tóc gáy đều dựng cả lên. Con mẹ nó cái gì thế này? Sao một người làm công ăn lương bình thường bao năm cũng có thể biến thành thang máy thế này??

Bây giờ tôi có muốn nhảy dựng lên thể hiện sự phẫn nộ cũng không được rồi! Bởi vì tôi hoàn toàn không thể cử động, tôi không cử động được!! Cả cơ thể tôi đã bị khống chế rồi!

Thử điều khiển một vài chỗ như thay đổi tần số, giảm xóc, hãm phanh, bộ hạn chế tốc độ, hộp giảm tốc, chỗ giảm chấn, ray dẫn hướng (1) tôi cuối cùng cũng biết cách tự điều khiển chúng. Hiện tại, vấn đề còn lại duy nhất, đại khái chỉ còn việc tư tưởng của tôi phải chấp nhận sự thật đau xót này mà thôi!

Mà việc này có khó lắm không, tôi chỉ muốn nói là rất khó, rất khó! Tôi không muốn trở thành một cái thang máy!!! Tôi TM (2) rất ghét thang máy!! Thực sự!! Trên đời này không có việc gì đau khổ hơn là phải đi thang máy cả!

Khi đi lên, máu ở trong người như bị dồn xuống lòng bàn chân, đau đầu chóng mặt, thiếu máu thiếu không khí.

Khi đi xuống, máu “xông lên”, hai chân như nhũn ra, đứng cũng không vững!

Bình tĩnh giải tỏa hết bực bội, tôi cũng không biết phải làm gì nữa. À thực ra, đấy là lần đầu tiên đi thang máy của tôi.

—————

Không biết đã qua bao lâu, lúc tôi còn đang mơ mơ màng màng, đột nhiên trong đầu xuất hiện một chỉ thị: “Mục tiêu ở tầng 1”. Sau đó, thân thể của tôi cứ thế (3) di chuyển xuống bên dưới!

Ngay lập tức, tôi học tập theo các võ hiệp thời xưa, lấy hai tay, hai chân chặn ngang hai bên tường để cố định bản thân. Thế nhưng, lúc này tôi lại phát hiện ra một chuyện. Tôi hiện tại không có tay, chỉ có vài sợi dây kim loại điều khiển “cơ thể của tôi” thôi!

“Tính tong! Đã đến tầng 1″. Thang máy tự động phát ra một giọng nói phụ nữ rất dễ nghe. Tôi là đàn ông “chuẩn men” được không, thế mà nó dám phát ra giọng phụ nữ!!! Còn nữa, vì sao ngay cả việc nói chuyện cũng bị điều khiển chứ?

Một bà thím bước vào thang máy, nhìn vào đồng phục và đồ đạc, chắc là người dọn vệ sinh. Tôi rất muốn biết thời gian của hiện tại, để xem bản thân có phải đã xuyên qua không gian hay cái gì đó tương tự như thế hay không. Nhưng bà thím này hoàn toàn không có thói quen vừa vào thang máy liền rút điện thoại di động ra xem.

Tay trái bà thím cầm một thùng nước, bên trên thùng nước vắt một chiếc khăn màu xám. Tay phải thì cầm một cây lau nhà, khí thế hung hăng nhìn quanh bốn phía “cơ thể tôi”, hai con mắt lấp lánh hữu thần.

Đột nhiên, thím ấy cử động!

Bà thím buông tay khỏi thùng nước, hai tay cầm vào cây lau nhà, so với đồ đệ phái Thiếu Lâm chuyên đi quét chùa thì còn có khí thế hơn!!

Cây lau nhà còn sũng nước được kéo qua kéo lại trên sàn thang máy. Tôi cảm thấy vừa lạnh lại vừa buồn cười, bản thân rõ ràng muốn tránh cũng không tránh được, muốn kêu cũng không kêu được, đúng là rất bực bội.

Ủy ủy khuất khuất chịu đựng qua mấy phút, thím ấy cuối cùng cũng kết thúc công việc rồi.

Hít sâu một hơi, may mắn tránh được một kiếp.

Ai ngờ!!!

Bà thím lại cầm lấy cái khăn lau màu xám, tiến gần vào phía bên trong, lấy khăn lau lên bề mặt của thang máy.

Ha ha ha ha ha!!!! Khăn lau từng chỗ một, từ bốn góc thang máy đến những cái nút bấm trong này, giống như là đang chạm vào những con cá bơi qua bơi lại, buồn cười chết mất! Tôi cười “nghiêng ngả”, cực kỳ sung sướng. Ngọn đèn trong thang máy hình như cũng sáng hơn vài phần.

Thế nhưng, bà thím ấy lại không nghe được điều tôi nói.

Tôi đột nhiên cảm thấy rất cô đơn. Chẳng nhẽ sau này, lúc nào tôi cũng phải chịu cảnh này sao? Đợi đến lúc thang máy hỏng hóc, sau đó bị đưa đến chỗ đổ rác, “tôi” có lẽ sẽ bị nung chảy và tái chế thành những đồ vật khác, ví dụ như két sắt, hay là cái xẻng? Không biết nhiệt độ trong lò nung có làm cho linh hồn tôi biến mất hay không?

Thở dài một hơi, tôi nghĩ: “Hay là đợi đến lúc gặp được một lão đạo sĩ trong thang máy, rồi bảo ông ta giúp đỡ mình nhỉ?”.

Bản thân tôi bây giờ nào có khác người bị “lâm trọng bệnh” không cơ chứ, vừa không cử động được, lại không nói được. May mắn là tôi không phải nằm trên một giường bệnh, ngày ngày ngửi mùi thuốc khử trùng trong bệnh viện, thực ra điều này cũng không tệ.

“Chàng trai ơi, huynh thật uy vũ, thật mạnh mẽ Tuấn mã phi như bay tựa cơn gió mạnh ” Được lắm, bây giờ bà thím này còn sung sướng ca hát nữa cơ à! Quá đáng quá đi mất, đã thế còn vừa hát vừa lau thang máy theo điệu nhạc nữa chứ!

Tôi ở trong lòng thầm đếm một hai ba bốn, sau đó dựa vào tiết tấu bài hát “Sáo mã can”(4) mà điều chỉnh lại tâm lý: Thả lỏng, được rồi, thả lỏng, được rồi, thả lỏng, được rồi,… bà thím lại hát nữa rồi! “Thần khúc” (5) van cầu mày đừng quay về dằn vặt tao! Tao sai rồi, đều là lỗi của tao, của tao hết, như vậy được chưa? Xin mày hãy tha cho tao đi mà! ! !

Cho đến bây giờ tôi mới biết, thì ra việc nhìn người khác “vệ sinh” cho bản thân một chút cũng không có vui vẻ, hào hứng.

Bà thím vừa say mê ca hát, vừa đi ra khỏi thang máy.

Tôi chưa bao giờ muốn nói lời cảm tạ đối với thím ấy như bây giờ.

Thế nhưng, nửa tiếng sau, tôi mới biết hóa ra mình vẫn còn quá non nớt.

Làm thang máy đúng là rất cực khổ. Mặc kệ là có nhiều người hay có ít người, là đàn ông hay là phụ nữ, xinh đẹp hay xấu xí, tôi cũng không bao giờ có quyền được “từ chối” chở khách. Giờ cao điểm từ 8 giờ đến 9 giờ chính là thời khắc kinh hoàng nhất, mọi người đều muốn đến đúng giờ nên ai cũng liều mạng mà chen chúc. Điều đó khiến “dạ dày” tôi rất trướng.

Mùa hè đến, mọi người mặc ít quần áo nên mùi hôi, mùi nước hoa, mùi thức ăn, “hòa” vào nhau rất kinh khủng. Đủ các mùi hỗn tạp tập trung ở một chỗ, khiến người thường xuyên bị chóng mặt khi đi thang máy như tôi, mỗi lúc không chịu được nữa thì phải vừa đi vừa dừng lại. Thật sự là thống khổ vạn phần.

Còn cái thang máy, nó luôn khiến mọi người phải liên tưởng đến những câu chuyện không tốt. Giống như mấy vụ án giết người trong phòng kín hay là đột ngột phát hiện ra mấy thi thể trong thang máy hoặc gần đây cũng có một vụ bước hụt vào thang máy, từ tầng 20 ngã xuống, biến thành nệm thịt,…. Đây có thể là những câu chuyện chân thật hoặc giả tạo, nhưng những đề tài này vẫn rất được mọi người quan tâm, hứng thú thảo luận khi vào thang máy.

Thực tế, có một quyển tiểu thuyết trinh thám cũng có nhắc đến mấy vấn đề như này, đại khái là: Thang máy chỉ chở được nhiều nhất là 10 người, nhưng bạn lại xui xẻo là người thứ mười một. Bạn đi vào thang máy thì phát hiện có thông báo quá tải, sau đó bạn lập tức ra ngoài. Thang máy đóng cửa xong, bạn nhớ ra một chuyện rất kinh khủng, lập tức gọi cho bảo vệ tòa nhà. Câu hỏi là vì sao lại như vậy? Gợi ý: Lúc đó đang vào mùa hè, có nữ, có nam nhưng không có phụ nữ có thai, không có người béo, không có thú cưng, phía trên thang máy cũng không có thi thể, không ai mang theo đồ vật nặng, xin mời mọi người suy đoán.

Độc giả lúc đó rất xôn xao, có người nói chắc là có người cố tình che dấu thi thể, mà thi thể này lại có khuôn mặt gần giống với tấm áp phích được dán trong thang máy, có một vài người biến thái hơn còn nói chắc là có người ăn thịt người ở trong.

Thực ra mọi chuyện rất đơn giản, một mình bạn đi vào thang máy lại được thang máy tính là trọng lượng của hai người gộp lại, như vậy chẳng phải rất đáng sợ sao?

Ha ha ha ha ha ha ha! ! ! ! ! !

Ha ha ha ha ha! ! ! ! !

Tôi một mình “tự ngu tự nhạc” (6). Quay lại hiện thực, bây giờ trong thang máy đang đầy ắp người, thế nhưng vẫn có một người phụ nữ trung niên béo tròn cứ cố tình chen vào.

Khi bà ta vừa bước vào thang máy, tôi mở miệng: “Thang máy đã quá tải. Tích —— tích —— tích ——”.

Tuy rằng vẫn là cái giọng điệu cứng nhắc như cũ, thế nhưng trong lòng các hành khách vẫn lờ mờ nhận ra một ít sự thay đổi. Vậy là có người lại suy nghĩ đến câu “nhân giả kiến nhân” (7), thực ra đây cũng chính là tiếng lòng của bản thân tôi.

(1) Các bộ phận trong thang máy

(2) TM hay TMD là con mẹ nó – 1 câu chửi tục

(3) Từ gốc của nó là hoa lạp lạp. Đây là một tính từ chỉ âm thanh như xôn xao, ầm ỹ. Nhưng mình nghĩ nghĩa của từ này được dùng ở đây không có thích hợp. Có bạn nào có thể giải thích thêm thì cứ còm mem bên dưới để mình biết đường mà sửa. Cám ơn :>

(4) Đây là bài hát Sáo mã can của Ô Lan Thác Á. Hình như bài này hồi trước rất nổi ở TQ nên được ca ngợi là “thần khúc” bên đấy.

(5) Thần khúc: khúc hát hay được nhiều người yêu thích

(6) Tự ngu tự nhạc: tự mình kiếm chuyện vui đùa và thỏa mãn với chuyện đó

(7) Nhân giả kiến nhân: (Nhân giả kiến nhân, trí giả kiến trí) – người nhân thì nhìn ra việc nhân, người trí thì nhìn ra việc trí

Nhảy hố, nhảy hố nào :3

FACEBOOK COMMENT


LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here