Vận động trên trên dưới dưới – CHƯƠNG 10: KẾT THÚC

0
217

CHƯƠNG 10: KẾT THÚC

Editor: Hahonglinh1999

Betor: Hahonglinh1999

(https://hahonglinh1999.wordpress.com)

– Lưu ý: Vì đề phòng trái tym yếu đuối của reader tan nát, chủ nhà đã set pass chương phiên ngoại. Yêu cầu đọc xong chương này thì vào mục Pass ở đây đề tìm gợi ý (nếu muốn đọc tiếp). Xin cám ơn :”))

Lý Hàm Tiếu tỉnh.

Như vậy, tôi rốt cuộc là ai?

Tôi giống như một tên trộm, trong đêm tối rón ra rón rén tìm kiếm trân bảo, khi bản thân vừa định đem bảo vật giấu thật kỹ trong ngực, “lạch cạch” một tiếng, bốn phía ngọn đèn sáng choang. Tôi nỗ lực lấy tay cánh tay chặn lại ánh đèn chói mắt. Bảo vật trong ngực tôi không có chỗ nào để giấu, còn tôi cũng không có chỗ nào để đi.

Tôi nghe được tiếng cười nhạo đầy ác ý tràn ngập khắp nơi.

Có ai biết, tôi cũng đang sợ run bần bật.

Tôi nuốt một ngụm nước bọt, nỗ lực muốn giải thích chút gì đó, trong đầu tôi hiện tại có rất nhiều từ ngữ, nhiều đến độ tôi có thể “dời núi lấp biển” nhưng để nói ra được, chỉ tội nghiệp mấy con số trong thang máy mà thôi.

Hắn nói chuyện một mình, tôi không nói chuyện. Yên tĩnh đến đáng sợ.

“Chơi rất vui đúng không?” Từng từ, từng chữ như bị đè nén trong cổ họng mãi mới thoát ra được, Nguyên Bính Văn đôi mắt thâm trầm, vừa nói vừa gật đầu.

“19 15 18 18 25″ (Xin lỗi) tôi mở miệng.

Hắn lộ ra một nụ cười khinh miệt, không chịu chơi đoán chữ với tôi. Tiếp theo, quay lưng về phía tôi, xoay người ly khai.

“19 15 18 18 25″ (Xin lỗi)

“19 15 18 18 25″ (Xin lỗi)

Cửa thang máy chậm rãi đóng lại.

Lại một lần nữa, tôi phải nhìn thấy bóng lưng của hắn co lại thành một đường chỉ.

Tôi thật muốn bị chập mạch cho rồi. Tôi nghĩ.

Khi rơi vào trạng thái ngủ say, hình như tôi có nghe thấy tiếng thét chói tai của một người phụ nữ khắp trong thang máy.

Đang lúc bản thân vẫn còn mơ mơ màng màng, tôi cảm thấy l*ng ngực hình như bị người mở ra. Tôi từ từ tỉnh lại, à, thì ra là có người mở cửa thang máy.

“Đại sư, chính là chỗ này, ngài xem xem đây là thứ gì. Tòa nhà này của chúng tôi vừa mới được sửa lại, không hề có người bị chết. Nếu như chính là cô hồn dã quỷ và vân vân phiền phức đại sư xin hãy bắt nó lại.” Tôi nghe thấy một thanh âm quen thuộc.

“Được, để tôi xem một chút.” Một người mặc trang phục Tôn Trung Sơn, trên mặt để kiểu râu dê đi tới, lưng hắn đeo một túi vải dầy, một thanh kiếm gỗ đào đeo chéo ở sau lưng.

“Mấy ngày hôm trước khi chúng tôi đang sửa sang lại tòa nhà, đột nhiên tất cả các thang máy đều chập điện, bảy tám cái thang máy suýt chút nữa là rơi thẳng xuống đất! May mắn còn có nguồn điện khẩn cấp mới không có tai nạn chết người. Ngài xem một chút có đúng hay không vì vật quỷ này tác quái.” Thanh âm kia nói tiếp.

Đại bá râu dê phất phất tay, ngăn lại lời nói của đối phương. Ông ta ngước mắt nhìn vào camera, nhìn tôi mỉm cười.

Tôi xác định lần này ông ta đúng là đang cười với tôi, bởi vì ông ta nói: “À, vừa khéo. Tôi sẽ cho anh thấy công phu của tôi.” Giọng nói chắc chắn, ánh mắt tham lam.

“Cái này, tôi giúp anh thu phục. Cái kia, tôi giúp anh tìm được. Hai phân tiền, một phân tiền cũng không thể thiếu đấy nha!” Đại bá râu dê gẩy gẩy chòm râu trước ngực.

“Nhất định nhất định!” Thanh âm quen thuộc kia nói tiếp.

Cảm giác nguy hiểm này khiến bản thân tôi tự vang lên cảnh báo, tôi muốn chạy trốn, lại bị định thân không thể nhúc nhích.

“Tiểu tử, ngươi không ngoan.” Đại bá râu dê cười híp mắt nói.

Ông ta lấy ra một xấp lá bùa, chú ngữ, nhổ vài bãi nước bọt lên trên, lập tức dán lên trên vách tường, đến một cái khe hở cũng không còn. Sau đó, lấy ra một thủy tinh bình nhỏ, đem miệng bình quay về phía tôi, một cổ lực lượng cường đại kéo tôi đến trước miệng bình!

Tôi sẽ bị hôi phi yên diệt sao? Tôi đầu bắt đầu rối hết cả lên.

“Các người đang làm gì!” Một tiếng quát to vang lên, một người xông vào đoạt lấy cái chai trong tay đại bá râu dê, lấy tay che lại miệng bình: “Các người đem hắn hút vào trong bình làm gì?”

Huhuhuhu, tên tự mãn B! Cậu ta tới cứu tôi!

Vệ sĩ A là người xấu! Hắn đem vị đạo sĩ này đến thu phục tôi! Còn nhổ nước miếng vào “người” tôi!

“5 5 5 5 5 5 5” (Hu hu) Trong thang máy vang lên một âm thanh điện tử.

“Được rồi, được rồi.” Tên tự mãn B có chút không được tự nhiên an ủi tôi.

“5 5 5 5 5 5 5 ” (Hu hu) Cậu cũng không giúp tôi!

“Ngoan, đừng khóc.” Tên tự mãn B khẩu khí có chút mềm nhũn.

“Sao anh lại mang đại sư đến đây?” Tên tự mãn B quay đầu chất vấn vệ sĩ A.

“Điều không phải cậu ngày đó sau khi uống say, nói cho tôi biết trong thang máy. . . .” Vệ sĩ A trước ánh nhìn soi mói của tên tự mãn B ngượng ngùng ngừng nói: “Tôi chỉ muốn đem đại sư đến chỗ này một chút, dù sao chúng ta cũng phải thu nhất phách của Giám đốc Lý, thuận tiện đi qua đây thì xem qua chút có cái gì không thôi.” Thanh âm của vệ sĩ A càng ngày càng nhỏ.

“Được rồi, các người thấy rồi đấy. Trong thang máy cái gì cũng không có. Hai người đi được rồi.” Tên tự mãn B đĩnh đạc mở miệng. Câu nói này kết hợp với tiếng nhấn nút “5 5 5 5 5″ liên tục của tôi khi nãy, thật sự là không có đủ sức thuyết phục gì cả.

“Nguyên thiếu, việc này hình như có chút không đúng.” Đại bá râu dê – người hồi lâu không được để mắt đến mở miệng: “Cậu nếu muốn giấu hắn đi, vì sao lại tìm tôi để thu phục hắn.”

Tên tự mãn B ngây ra một lúc: “Đại sư có ý gì?”

“A? Lẽ nào cậu không biết? Đây chính là nhất phách các cậu nhờ tôi tìm kiếm mà.” Đại bá râu dê kinh ngạc nói.” Hắn chính là nhất phách bị mất của Lý Hàm Tiếu.”

Tam hồn gồm linh mẫn hồn, giác hồn, sinh hồn, thất phách gồm chủ, hỉ, nộ, ai, cụ, ái, ác, d*c. (tự chủ, vui mừng, tức giận, bi ai, sợ hãi, yêu thương, hung ác, d*c v*ng)

Lý Hàm Tiếu tuy rằng tỉnh, thế nhưng bị mất đi nhất phách là “ái”, bởi vậy tuy rằng nhớ kỹ tất cả, cũng không thể yêu thương, cự tuyệt yêu thương. Làm tổn thương sâu sắc đến Nguyên tổng.

Mà một khi hồn phách trở về vị trí cũ, những đoạn ký ức hiện tại của nhất phách đối với chân chính Lý Hàm Tiếu mà nói, chỉ là một giấc mộng mơ màng mà thôi. Tỉnh lại cũng sẽ không nhớ kỹ.

Tôi kinh ngạc nhấn liên tiếp “55555” đến quên cả nói.

Sao tôi lại là nhất phách của tên Lý Hàm Tiếu kia? Không có khả năng!

Tôi là một cá thể độc lập, tôi không thuộc về bất cứ kẻ nào! Đặc biệt là cái tên Lý Hàm Tiếu kia.

Tàn nhẫn nhất là, nếu như một ngày “hắn” tỉnh lại, tôi sẽ không có ý thức riêng, tương đương với việc tôi không hề tồn tại. Đùa gì thế.

Tôi không muốn trở lại đâu!

“2 2 2 2 2 2 2 2” (Ngu ngốc) Âm thanh điện tử vang lên.

“Nếu như hắn, vẫn ở chỗ này? Thì sẽ thế nào?” Tên tự mãn B chần chờ một chút, mở miệng hỏi.

“Đơn độc nhất phách bình thường rất yếu, nếu cúng bảy bảy bốn chín ngày mà hồn phách vẫn không chịu trở về, sẽ… hồn phi phách tán.” Đại bá râu dê mở miệng.

” 2 2 2 2 2 2 2″ (Ngu ngốc) Tôi tình nguyện hồn phi phách tán!

“Ngoan, đừng nghịch ngợm.” Tên tự mãn B quay đầu an ủi tôi.

“Các người có thể đi ra ngoài một lúc không? Tôi có vài lời muốn nói riêng với hắn một chút.” Tên tự mãn B hướng vệ sĩ A và đại bá râu dê hạ lệnh trục khách.

Chờ bọn hắn đi ra ngoài, tên tự mãn B mới nói chuyện: “Dòng kia của anh, em giải được rồi. 19 15 18 18 25, sorry, đúng không? Hàm Tiếu ca, anh thật là thông minh.”

Cậu xác định là cậu đang khen tôi chứ không phải khen chính mình đấy chứ?

“Anh là nhất phách “ái”, như vậy có nghĩa là “anh” yêu em. Đúng không?”

Đồ không biết xấu hổ nhà cậu.

“Em cũng yêu anh. Vẫn luôn yêu. Cám ơn anh đã bước vào cuộc sống của em. Em sẽ nhớ kỹ điều này.”

Tôi không muốn trở về! Không nên ép tôi! Cầu phiên dịch thành ngôn ngữ nhân loại!

“23 15 2 21 25 1 15 8 21 9 17 21″ (Tôi không muốn quay về)

Một câu nói này tên tự mãn B dùng đúng 1 phút để phiên dịch lại.

“Ngoan nào, trở về đi, em sẽ mua kẹo đường cho anh. Chúng ta sau đó sẽ còn gặp mặt.”

Tôi phát hiện dùng 12345 để thay thế abcde dùng được khá tốt, vì thế, tên tự mãn B sau một hồi tìm hiểu cuối cùng cũng hiểu được.

Ngôn ngữ nhân loại (phiên dịch): Tôi không nhớ rõ tôi là ai.

Tên tự mãn B: Không sao cả, em sẽ giúp anh nhớ kỹ.

Ngôn ngữ nhân loại (phiên dịch): Tôi trở về sau đó sẽ quên mất khoảng thời gian này.

Tên tự mãn B: Không sao cả, em sẽ nhớ giúp anh.

Ngôn ngữ nhân loại (phiên dịch): Tôi không muốn trở về.

Tên tự mãn B: Ngoan, em sẽ mua kẹo đường cho anh.

Ngôn ngữ nhân loại (phiên dịch): Tôi trở về sau đó sẽ không thể nhớ được mình muốn ăn kẹp đường.

Tên tự mãn B: Không sao cả, em sẽ giúp anh nhớ kỹ.

Tôi phát hiện bản thân càng ngày càng ngây thơ.

Trong những “thời khắc cuối cùng” của chính mình, tôi cũng không nói với cậu ta một câu: 520. (Tôi yêu cậu)

Bởi vì tôi muốn cho cậu ta nhớ kỹ, cậu ta nợ tôi lần này.

Ngày hôm nay Lý Hàm Tiếu xuất viện, Nguyên tổng sáng sớm liền cùng vệ sĩ A đi bệnh viện đón hắn.

Nguyên Bính Văn không đi, hắn tắt điện thoại di động, thành thạo bảo bảo an tắt camera, đặt mông ngồi trong thang máy trống rỗng, một mình nói liên miên, cằn nhằn hết cái này đến cái khác giống như là bị điên.

Một tình yêu được coi là hoàn mỹ khi nào?

Phải kết hôn sao?

Dĩ nhiên là không phải.

Nếu như tình yêu đó có thể dạy ta sự khoan dung, thông cảm, quý trọng, có thể làm cho ta cảm giác là mình đang được yêu, là hạnh phúc ngọt ngào. Thì cho dù, tình yêu ấy có chết yểu, có qua đi. Nhưng ở trong trí nhớ, nó vĩnh viễn cũng không phai màu, không hối hận. Đây mới chính là một tình yêu hoàn mỹ.

Em yêu anh.

.

(Quá khứ)

“Tôi là Lý Hàm Tiếu, Lý trong Lý Thế Dân, Hàm Tiếu trong “Nửa bước cười hóa điên dại” (1). Cậu gọi tôi là Lý ca là được.”

“Tôi không có nhiều anh trai như vậy.” Thiếu niên tai trái đeo khuyên tai lấp lánh, khuôn mặt như hoa.

(1) Đây là tên một loại đồ ăn như kẹo nổ ở VN (loại kẹo mà ăn vào nó nổ bùm bụp trong miệng đó), vị gần giống như chocola trắng. Hình như nó cũng là tên một loại thuốc gây ảo giác nữa.

FACEBOOK COMMENT


LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here