Vận động trên trên dưới dưới – CHƯƠNG 11 PN1

0
197

CHƯƠNG 11 PN1

Editor: Hahonglinh1999

Betor: Hahonglinh1999

(https://hahonglinh1999.wordpress.com)

Buổi tối 8 giờ rưỡi, Lý Hàm Tiếu đến tòa nhà nơi Nguyên tổng làm việc để đón hắn đi ăn tối…

Nguyên tổng là một người cuồng công việc, lúc thức dậy đừng nói là ăn, có đôi khi việc uống nước cũng hoàn toàn quên mất. May mắn còn có Lý Hàm Tiếu chú ý đến giờ ăn giấc ngủ của hắn.

Lý Hàm Tiếu đi tới trước thang máy, nhìn tờ giấy “Thang máy đang được sửa” thì khẽ nhíu mày, nó giống như một “ám hiệu” ấy.

Ngón tay của hắn theo bản năng giơ lên, ấn xuống . .

Tính tong một tiếng, thang máy mở ra, bên trong lại có một người ngồi, là Nguyên Bính Văn. Hắn ngồi ở trong góc, dựa lưng vào thang máy lạnh lẽo, hai cánh tay tùy ý buông trên sàn nhà, không ngại mặt đất dơ bẩn.

Nguyên Bính Văn nghe tiếng ngẩng đầu, nheo mắt lại, tỉ mỉ quan sát, phát hiện ra Lý Hàm Tiếu thì vội lấy tay chống đỡ bản thân nỗ lực đứng lên, thử vài lần, vẫn không đứng nổi, hai chân đã đã tê rần.

Lý Hàm Tiếu tiến lên vài bước đỡ lấy Nguyên Bính Văn, hai tay đỡ lấy người hắn, vẻ mặt xót xa, “Cậu bị nhốt ở trong thang máy sao? Thế nào? Có sao không? Chân đã tê rồi à, đứng lên đi thử vài bước xem.”

Nguyên Bính Văn mấp máy môi, hình như muốn nói điều gì, nhưng không có cách nào phát ra tiếng, đôi môi khô khốc, tái nhợt, lộ ra vẻ mặt vô lực. .

Lý Hàm Tiếu đỡ hắn đi mấy bước, rồi ngồi xổm xuống cho bóp bóp chân cho hắn để khơi thông kinh mạch. Qua mấy phút, Lý Hàm Tiếu ngẩng đầu hỏi, “Thế nào? Có đỡ hơn chưa?”

Nguyên Bính Văn cúi đầu nhìn hắn, gật đầu, không nói gì.

“Chẳng phải cái thang máy này bị hỏng đến nỗi không thể dùng được nữa rồi sao? Chúng ta đi thang máy khác đi, đi, anh mời em ăn cơm. Lâu như vậy không gặp mặt, anh xuất viện em cũng không tới đón anh.” Lý Hàm Tiếu cười nói.

“Em không đói bụng.” Nguyên Bính Văn tránh khỏi Lý Hàm Tiếu, lui ra phía sau vài bước, lắc đầu, “Anh cùng anh trai em đi đi, dạ dày anh ấy không tốt, đừng cho anh ấy chờ lâu.”

Lý Hàm Tiếu đứng lên, nhìn Nguyên Bính Văn, “Làm sao vậy, tâm tình không tốt? Lại cùng anh trai cãi nhau sao? Hay là thất tình? Bị đá à?”

Nguyên Bính Văn suy nghĩ một chút, khóe miệng hiện lên một tia cười nhợt nhạt, gật đầu, “Ừ, hắn đá em. Không tuân thủ nữ tắc gì cả.” (Trong tiếng trung, chỉ có hai ngôi I và you như tiếng anh, nên ở đây, Lý Hàm Tiếu vẫn tưởng Bính Văn đang hẹn hò với con gái)

Có ai tin được người “đá” tôi, lại là người đang vừa cười vừa nói, ngồi ngay cạnh tôi hay không. . . .

“Hàm Tiếu ca, em thật sự không muốn ăn, anh đi cùng với anh trai em đi.” Nguyên Bính Văn nói đến đây thì hơi bị mất giọng, vì trong một thời gian dài không nói được lời nào nên lúc nói chuyện vẫn có chút khó khăn.

“Vậy được rồi, anh không miễn cưỡng em nữa.” Lý Hàm Tiếu nhún nhún vai, dự định rời khỏi, chỉ mới bước nửa bước ra thang máy, đã quay đầu lại hỏi, “Em có tin trên thế giới này có quỷ không?”

“Gì cơ?” Không nghĩ tới trọng tâm câu chuyện đột nhiên bị lái sang hướng khác, Nguyên Bính Văn có chút không phản ứng kịp.

“Em có tin trên thế giới này có quỷ không?” Lý Hàm Tiếu lần thứ hai đặt câu hỏi. .

“. . . Không tin.” Nguyên Bính Văn nói, “Làm sao trên thế giới này lại có quỷ được.”

Làm sao lại có quỷ được chứ? Nếu quỷ có tồn tại, vì sao anh ấy không đến thăm em. À, thiếu chút nữa đã quên, anh ấy đã không còn tồn tại nữa rồi.

Lý Hàm Tiếu nói, “Em đừng nói không tin, trong thang máy có quỷ đấy.”

Nguyên Bính Văn chợt ngẩng đầu, hai mắt đột nhiên lấy lại được thần thái, đôi mắt đờ đờ thoắt cái đã biến thành bóng đèn 100 W, quang mang bắn ra khắp nơi – “Thật sao?”

“Anh còn có thể gạt em sao. Nói cho em biết, anh sẽ thông linh (lên đồng)!” Lý Hàm Tiếu ghé mồm lại gần, thần thần bí bí nhỏ giọng nói.

Nguyên Bính Văn hoài nghi nhìn hắn, “Chứng cứ đâu, em không tin.”

“Anh có thể cho con quỷ trong thang máy chạm vào người em, thế nào? Nếu như anh thật sự có thể thông linh, em nhất định phải mời anh đi ăn cơm.” Lý Hàm Tiếu ánh mắt lóe ra ý cười, “Anh sẽ chọn toàn những món đắt tiền, còn muốn gói thêm mang về nhà nữa.”

Nguyên Bính Văn kích động phát run, thận lực khống chế sự khác thường của mình, “Phải làm như thế nào?”

“Rất đơn giản, em làm theo lời dặn của anh là được rồi. Thế nhưng, mấu chốt nhất chính là, em không được cử động, cũng không được nói chuyện, bởi vì trên người em dương khí rất nặng, tùy ý lộn xộn sẽ tạo thành dương khí bốn phía, đối với Quỷ Hồn thương tổn rất lớn.” Lý Hàm Tiếu biểu tình chăm chú nghiêm túc, “Nhất định phải đứng im, nhớ kỹ.”

Nguyên Bính Văn gật đầu, có chút nói không ra thành lời.

Lý Hàm Tiếu cùng Nguyên Bính Văn đi vào bên trong thang máy, đưa lưng về phía cửa thang máy, mặt hắn hướng ra phía cửa thang máy, dựa lưng vào bức tường thang máy lạnh như băng.

Nguyên Bính Văn nhìn hai cánh tay hắn mở rộng ra rồi chập lại, hai tay xoay xoay, mười ngón tung bay, giống như đang kết trận, nhưng lại hữu mô hữu dạng.

“Thật sự là không lừa mình sao?” – Nguyên Bính Văn nghĩ thầm.

Lý Hàm Tiếu thở phào một hơi, giống như việc kết trận vừa rồi đã hao tốn rất nhiều tinh lực, hai tay hắn nắm thành quyền, chỉ chừa ra hai ngón trỏ, vươn tay, chậm rãi đặt hai ngón trỏ lên hai mí mắt của Nguyên Bính Văn, Nguyên Bính Văn cũng thuận thế nhắm hai mắt lại.

Mấy giây sau, một cánh tay lạnh lẽo sờ lên gáy của Nguyên Bính Văn, Nguyên Bính Văn run một cái. .

Ở đây chỉ có hai người bọn họ, Lý Hàm Tiếu hai tay đã để lên trên hai mắt của Nguyên Bính Văn, vậy bàn tay này là của ai?

“Đừng nhúc nhích.” Lý Hàm Tiếu nhỏ giọng nói.

Bàn tay lạnh lẽo kia hình như khi Nguyên Bính Văn run run lại càng hoảng sợ, ly khai chốc lát, một lát sau, lần thứ hai nhích lại gần, nhẹ nhàng chậm rãi vuốt ve đầu của hắn. Loại cảm giác này rất quen thuộc, chỉ bằng giác quan thứ sáu, Nguyên Bính Văn đều có thể xác nhận cái tay này thuộc về người nào. Mặc dù không có độ ấm, nhưng lại khiến Nguyên Bính Văn ấm áp đến nỗi đáy lòng nhu hóa thành một mảnh.

“Hắn nói, hắn rất nhớ em. Không nỡ rời xa em.” Lý Hàm Tiếu nói.

Nguyên Bính Văn di chuyển yết hầu, gật đầu nhẹ, nước mắt hóng hổi lăn xuống dọc theo hai mí mắt, làm ướt cả lông mi, lăn qua mặt, đọng lại ở mồm hắn.

“Hắn nói, nhìn thấy bộ dạng này của em, hắn rất khó chịu.”

“Hắn còn nói, vài chục năm nữa, hắn cũng có thể chờ. Cho nên em phải sống thật tốt, thật tốt vào”.

Sống thật tốt?

Nguyên Bính Văn nhẹ nhàng lắc đầu, không tốt, không tốt, một chút cũng không tốt. Vạt áo đã bị nước mắt thấm ướt, dán cả vào ngực, thoạt nhìn rất là chật vật.

Phía sau, bàn tay lại rời khỏi đầu của Nguyên Bính Văn, tựa hồ biểu đạt hắn bất mãn. .

Nguyên Bính Văn trề môi dưới, cuối cùng cũng không cam tâm tình nguyện mà gật đầu một cái.

Bàn tay mang theo lạnh lẽo lãnh ý lần thứ hai tiến gần đến, mang theo mười phần hàm ý trấn an sờ sờ.

“Hắn nói hắn phải đi, không thể trở lại.” Lý Hàm Tiếu nói.

Nguyên Bính Văn gấp muốn chết, thế nào lại nhanh như vậy?! Sớm biết vậy sẽ không gật đầu dễ dàng như thế! Hắn há hốc mồm, muốn nói gì đó, nhưng là đã bị cảnh cáo nhiều lần là không thể lên tiếng. Đột nhiên hắn nhớ tới một chuyện, giơ tay phải lên ra hiệu. đầu tiên là chỉ là lòng bàn tay, sau đó là một cái kéo, cuối cùng là dùng ngón tay vòng thành một chữ 0. Nhiều lần lặp lại điều này. (520: Em yêu anh)

“Hắn nói hắn thấy được, hắn rất vui vẻ. Hắn cũng vậy.” Lý Hàm Tiếu trong lòng không kiểm soát được nhói lên một cái, hắn tận lực khống chế thanh âm của bản thân bình thường trở lại.

Bàn tay lạnh lẽo dần dần rời khỏi.

Hai ngón tay của Lý Hàm Tiếu cũng rời khỏi đôi mắt của Nguyên Bính Văn. Hắn lấy khăn tay thay Nguyên Bính Văn lau đi nước mắt trên mặt và trên quần áo, “Đi thôi, đi tới tìm anh trai em, chúng ta cùng đi ăn.”

Nguyên Bính Văn gật đầu.

Nơi ở của Nguyên tổng.

Phòng ngủ của Nguyên tổng.

Giường của Nguyên tổng.

“Đêm nay anh rất ghen tị.” Nguyên tổng ôm lấy hông Lý Hàm Tiếu, lời nói thốt ra câu nào cũng như muốn độc chiếm “con nhà người ta” hết mười phần, còn giống như là vừa bị ủy khuất rất lớn.

“Chụt”, Lý Hàm Tiếu buồn cười nhìn bộ mặt ghen tuông mười phần của mặt lạnh nhà hắn, hôn một cái thật kêu, “Không phải là camera trong thanh máy vẫn mở sao? Bảo an cũng thấy được, em cũng không có chiến tiệm nghi của em trai anh.”

“Em vì sao lại đối tốt với nó như vậy. Anh ghen.” Nguyên tổng rầu rĩ không vui, mặt đen lại…

“Bởi vì nó là em trai của anh, cũng chính là em trai của em, em muốn coi nó như là em trai của em để cưng chiều.” Lý Hàm Tiếu dang hai tay ôm lấy mặt than nhà hắn, dính chặt lấy nhau, ngọt ngào hết mức.

“Em vẫn nên cưng chiều cả người tiểu đệ đệ này nữa.” Nguyên tổng nắm lấy tay của Lý Hàm Tiếu, sờ soạng xuống cả phía dưới trên cơ thể mình.

“Vấn đề này đã giải quyết xong, mong là Bính Văn sẽ tỉnh táo lại.” Lý Hàm Tiếu còn đang lo lắng nên không để ý.

“Em nên giúp anh giải quyết vấn đề ở nơi này trước đi.” Nguyên tổng hô hấp dồn dập…

“Em đang nói chuyện đứng đắn mà.” Lý Hàm Tiếu ngẩng đầu.

“Đêm nay anh rất ghen tị!” Nguyên tổng lần thứ hai cường điệu.

Được rồi, người đang ghen là lớn nhất, cần phải an ủi.

Một đoàn cua đồng bò qua, bò lại, leo lên, bò mười vạn chữ…

Hết ăn dấm chua rồi!

“Cám ơn em, lão bà.” Thoả mãn xong, Nguyên tổng đã khôi phục lại bình thường, hắn hôn Lý Hàm Tiếu một cái trên đỉnh đầu, “Nếu không phải em có chủ ý này, anh cũng không biết phải làm như thế nào cả.”

“Em cũng đột nhiên nghĩ đến tiểu xảo này thôi, may mà nó tin, nếu không đúng là không biết phải giải thích như thế nào.” Lý Hàm Tiếu cong cong đôi mắt, ôn nhu cười cười.

Kỳ thực, lúc ở trong thang máy, bàn tay xoa trên đầu Nguyên Bính Văn chính là cánh tay phải của Lý Hàm Tiếu. Hắn lợi dụng hai ngón trỏ để trên mí mắt của Nguyên Bính Văn để dùng một ít tiểu xảo, vốn là hai ngón trỏ của hai bàn tay lại biến thành ngón trỏ và ngón giữa của tay trái, tay phải thì áp lên bức tường ở trong thang máy để nó lạnh buốt lên. Lúc xoa đầu có mấy lần bị dừng lại là vì nhiệt độ trên tay đã hết, phải áp tiếp.

Bởi vì hai ngón tay được đặt lên mí mắt sau khi nhắm lại, hơn nữa vì rất tín nhiệm Lý Hàm Tiếu, nên Nguyên Bính Văn thực ra không hề phát hiện được vấn đề này.

Chí ít đời này mong nó đừng … nhớ thương lão bà của mình nữa. Nguyên tổng nghĩ thầm.

Sau đó, phải làm cho Nguyên Bính Văn tránh xa mấy chuyện ma quỷ này mới được. Lý Hàm Tiếu suy nghĩ.

HOÀN

Lời lảm nhảm của chủ nhà

Trước hết là thay mặt cho cả nhà, mình xin cám ơn những reader đã đồng hành với mình trong suốt chặng đường dài :”>

Để nói về cái kết cũng như về PN này, mình muốn nói là mình đã ước tác giả đừng viết thêm PN sau vài tháng (mình đoán chắc là tác giả muốn có một HE ở kiếp sau) nhưng ko hiểu sao mình vẫn mong nó kết luôn ở chính văn, có lẽ sẽ day dứt hơn nhiều. Và vì chính cái kết ấy, mới là ý định chính để mình quyết định đào hố bộ truyện này.

Về phần tại sao mình nói tác giả muốn HE ở kiếp sau, hãy đọc kỹ lại đoạn viết về thang máy giữa hai nhân vật chính nhé! Một phần hồn phách rất yếu đuối, nhưng vì là phách “ái”, nên mình nghĩ, bé ma hoàn toàn có thể tác động một phần nào đấy đến cả cơ thể, để thông qua Lý Hàm Tiếu, nói lời từ biệt với Bính Văn. Những hành động lạ lùng của Lý Hàm Tiếu khi nhìn thấy bảng thông báo đang sửa chữa, đột nhiên nhói lên khi nhìn thấy lời tỏ tình của Bính Văn, hay kể cả trực giác của Bính Văn khi cảm thấy cánh tay chạm vào mình là của bé ma.

Tất cả, đều không phải là một sự trùng hợp. Sau khi đọc xong phiên ngoại này, mình nghĩ tình cảm của Bính Văn với Lý Hàm Tiếu đã kết thúc, ngay khi cậu ấy tự hỏi bản thân mình, một tình yêu hoàn mỹ là như thế nào:

Một tình yêu được coi là hoàn mỹ khi nào?

Phải kết hôn sao?

Dĩ nhiên là không phải.

Nếu như tình yêu đó có thể dạy ta sự khoan dung, thông cảm, quý trọng, có thể làm cho ta cảm giác là mình đang được yêu, là hạnh phúc ngọt ngào. Thì cho dù, tình yêu ấy có chết yểu, có qua đi. Nhưng ở trong trí nhớ, nó vĩnh viễn cũng không phai màu, không hối hận. Đây mới chính là một tình yêu hoàn mỹ.

Có thể cậu ấy đã nhận ra, tình yêu hoàn mỹ của cậu ấy không còn là Lý Hàm Tiếu nữa, mà chỉ còn là một phần của người đó mà thôi. Đương nhiên, vì phiên ngoại này được viết vào mấy tháng sau khi cậu chuyện này đã kết thúc, nên có lẽ, hàm ý của tác giả chỉ đơn giản là mong muốn có một cái kết đẹp hơn cho cả hai nhân vật. Nhưng khi l*ng ghép lại, suy nghĩ bên trên của mình cũng chưa chắc là vô lý đâu nhỉ? :))

Cám ơn các bạn đã chịu khó ngồi đọc hết mấy điều lảm nhảm của mình. Mình tự thấy câu chuyện này khá đặc biệt, nó để lại trong mình một cái gì đấy hơi nhói nhói mỗi khi đọc nhưng lại chẳng thể khiến mình cảm thấy vô lý. Tình cảm của tất cả những nhân vật trong câu chuyện này đều đáng được trân trọng. Nếu còn có điều gì cần góp ý, hãy comment ở bên dưới nhé! :”)) À, tầm một tháng nữa truyện sẽ được beta lại thêm lần nữa về vấn đề lỗi chính tả nha :3

00:00, ngày mùng 5 tháng 6 năm 2015

FACEBOOK COMMENT


LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here