Vận động trên trên dưới dưới – CHƯƠNG 2: HẮN NHÌN THẤY TÔI

0
158

CHƯƠNG 2: HẮN NHÌN THẤY TÔI

Editor: hahonglinh1999

Betor: Bé Chảnh

(https://hahonglinh1999.wordpress.com/)

Bà thím béo lắc lắc cái mông đầy mỡ, sau đó quay ra nhìn chằm chằm vào một chàng thanh niên vóc dáng mảnh khảnh đứng ngay bên cạnh, giống như là chàng trai này đã cướp mất chỗ của bà ta vậy. Bà ta không muốn ra khỏi thang máy.

Tôi vui vẻ tiếp tục nhắc nhở: “Thang máy đã quá tải. Tích —— tích —— tích ——.”

Qua mấy giây, bà thím béo vẫn không định đi ra khỏi thang máy. Vì vậy, có rất nhiều người đã bắt đầu bực mình.

“Thật là phiền phức mà, tốn thời gian của mọi người quá đi mất!” – Một người phụ nữ có khuôn mặt vàng vọt, bề ngoài sắc sảo nói.

“Mỗi người thông cảm cho nhau chút đi, chúng tôi đều rất bận mà.” – Một thanh âm nhẹ nhàng truyền đến, cũng là của phụ nữ.

“Mỹ nữ (1), hay là cô đi chuyến sau đi?” – Một giọng nam tục tằng vang lên.

Bà thím nghe vậy, hung hăng nhìn quanh thang máy một lần nữa, bất đắc dĩ đành phải đi ra khỏi thang máy.

Bà ta vừa đi ra thì có người nhanh chóng ấn luôn vào nút (DC – Door Close), sau đó người đó lại ấn liên tiếp vài lần nữa, hình như người đó nghĩ nếu ấn như vậy “tôi” sẽ đóng cửa nhanh hơn thì phải.

Tòa nhà này có tất cả 33 tầng, vì vậy trong thang máy cũng có 33 nút để lên xuống, lần lượt từ số 1 đến số 33. Còn có một nút “DO – Door Open ” dùng để mở cửa thang máy, một nút “DC – Door Close” dùng để đóng cửa và một nút dùng để tạm thời dừng việc đóng cửa. Phía bên trong thang máy còn có một cái chuông báo màu đỏ dùng vào những trường hợp khẩn cấp. Ví dụ như khi “tôi” bị bất động giữa các tầng vì mất điện, sẽ là lúc nó phát huy tác dụng.

Thang máy di chuyển rất nhanh, đi từ tầng này đến tầng khác khiến bệnh chóng mặt khi vào thang máy của tôi ngày càng nghiêm trọng, sau cùng còn mơ mơ màng màng tiến vào giấc mộng.

Lúc tỉnh lại dĩ nhiên đã là 3 rưỡi chiều!

Tôi biết chính xác như vậy, là bởi vì vừa vặn có một kẻ mang khuôn mặt băng lãnh của một Boss lớn, đi cùng với hai vệ sĩ đeo kính đen vào thang máy. Trùng hợp là anh ta cũng đang hỏi hai người còn lại về thời gian hiện tại.

“Nguyên tổng, thang máy chuyên dụng bị hỏng rồi. Mời đi bên này.” – Vệ sĩ A làm động tác mời, mở thang máy, ấn vào nút lên tầng 33.

Vị Nguyên tổng kia không hỏi han gì thêm, cứ thế đi theo vào thang máy.

Vệ sĩ B theo sát phía sau – chính là vệ sĩ chuyên bảo vệ người khác từ đằng sau.

“Thế nào?” Cửa thang máy vừa khép lại, Nguyên tổng nghiêng đầu, hỏi vệ sĩ A.

Vệ sĩ A khẽ lắc đầu: “Tiểu tử kia rất mạnh miệng, vẫn không chịu nói gì cả.”

Nguyên tổng ánh mắt lạnh đi vài phần, vệ sĩ A vội vã bổ sung: “Tìm được con gái và vợ của hắn rồi.”

Nguyên tổng gật đầu, từ chối cho ý kiến.

“Người kia thì sao?” – Nguyên tổng hỏi.

Mặc dù không có nói cụ thể là người nào, thế nhưng thân làm vệ sĩ bên cạnh Boss bao năm, đương nhiên là vệ sĩ A cũng hiểu rất rõ tâm tư của lão bản.

“Hiện vẫn còn hôn mê, bác sĩ nói nếu trong vòng một tuần không tỉnh lại, e rằng, có thể sẽ trở thành người thực vật.” – Vệ sĩ A cẩn thận trả lời.

Nguyên tổng sắc mặt không đổi, giống như đã dự đoán được trước việc này: “Phái người đến chăm sóc thật tốt vào.”

Vệ sĩ A liên tục gật đầu.

A? Hình như đây là một hồi bát quái phải không? (2) Vậy thì “người kia” trong miệng vị Boss này hình như sắp phải sống một kiếp thực vật rồi, hahahaha, như vậy có nghĩa là tôi cũng chưa phải là người xui xẻo nhất thế giới.

Trong thang máy sau đó chỉ có một trận trầm mặc.

Ôi chao? Sao lại không nói tiếp? Tôi còn đang dựng thẳng hai tai lên nghe mà! Đừng nói tôi bát quái, bát quái cũng là một cách làm tinh thần sảng khoái hơn mà! Giống như là những tình tiết trong những cuốn tiểu thuyết hay phim truyền hình, không ai có thể biết trước được chúng. Thế nhưng, tôi lại sắp biết được một “bí mật” như vậy, đã thế còn không thể nào bị phát hiện. Nó khiến tôi sắp run lên vì kích động rồi đấy.

Không ổn! Ở tầng 17 có người nhấp nút muốn vào thang máy, hơn nữa còn muốn đi lên!

Hiện tại tôi mới lên đến tầng 10. Nói cách khác, qua vài giây nữa sẽ có người ngoài đi vào! Có người ngoài thì làm sao tôi nghe bát quái được nữa. Làm sao bây giờ?

Trong óc vẫn có một mệnh lệnh không ngừng khống chế tôi: “Dừng lại ở tầng thứ 17”.

Đừng có ngừng! Tôi chống cự.

Sau đó, một nguồn điện được truyền tới “đánh” trúng khu trung tâm của thang máy, khiến tôi rất chóng mặt.

Phản kháng thất bại.

Quả nhiên, sau khi người lạ trên tầng 17 đi vào, Nguyên tổng và hai vệ sĩ A, B một câu cũng không có nói.

Tôi còn đang lưu luyến nhìn theo những bóng lưng tây trang lạnh lùng của bọn họ lưu lại cho tôi sau khi ra khỏi thang máy. Đột nhiên, vệ sĩ B – con người lầm lì, khiến người khác không có cảm giác hắn tồn tại trên đời – quay lại liếc mắt nhìn tôi, đúng vậy, nếu nhìn vào camera giám sát, nơi hắn nhìn chính là nơi tôi còn đang há hốc mồm nhìn hắn.

Ánh mắt của vệ sĩ B mang theo điểm vài điểm không đàng hoàng và nghiền ngẫm, tôi thấy hắn đột nhiên chu môi lên, hóa ra là hắn muốn chuyển tới tôi một nụ hôn gió.

Điều đấy làm tôi sợ đến mức đoản mạch (3)! ! !

Hắn nhìn thấy tôi? ! Hay là tôi nhìn nhầm?

Cửa thang máy chậm rãi đóng lại, tôi nhìn thân ảnh trước mắt ngày càng xa dần, cuối cùng chỉ còn lại là một đường chỉ mảnh. (4)

Vệ sĩ A nhìn vệ sĩ B bên cạnh, khóe miệng giật giật “Cậu có thể đừng làm mấy trò như vậy suốt 24 giờ không hả? Làm gì có người nào như cậu đâu, còn tự quay đầu lại hôn gió với một cái gương sao?”

“Anh vĩnh viễn cũng không thể hiểu nổi vẻ đẹp của tôi đâu, giống như trời sáng không hiểu được đêm tối vậy (5)”. Vệ sĩ B bình tĩnh đáp lại.

(1) Thím mập gọi là mỹ nữ, ý châm biếm.

(2) Chuyện bái quái: chuyện linh tinh, giống kiểu buôn chuyện bên mình ấy

(3) Đoản mạch: Là hiện tượng 2 sợi dây điện dính vào nhau, tạo nên một “đường tắt” cho dòng điện đi qua (không chạy qua điện trở). Vậy là dòng điện chỉ chạy qua đó, và vì không ai cản trở nên nó tăng lên cao một cách bất ngờ, có thể gây cháy, nổ. Ý của bạn nhỏ là bạn ý sợ đến suýt nữa thì ngỏm ấy mà :))

(4) Đoạn này ý chỉ bóng lưng xa dần, cuối cùng chỉ nhìn thấy một ít mờ ảo như một đường chỉ mảnh chứ ko phải nhìn thấy sợi chỉ thật đâu nhá

(5) Câu nói này bắt nguồn từ bài hát Trời Sáng Không Hiểu Được Đêm Tối của Na Anh

FACEBOOK COMMENT


LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here