Vận động trên trên dưới dưới – CHƯƠNG 4: TÊN VỆ SĨ TỰ MÃN

0
146

CHƯƠNG 4: TÊN VỆ SĨ TỰ MÃN

Editor: Hahonglinh1999

Betor: Bé Chảnh,Tiểu Quỳnh

(https://hahonglinh1999.wordpress.com)

Vệ sĩ B – cũng chính là tên vệ sĩ tự mãn kia, không phải là vệ sĩ của Nguyên tổng mà là em trai của anh ấy. Hắn ta làm cho tôi không thể “gặp” được những đối tượng tôi thầm mến vốn rất ít ỏi trong thang máy. Đúng thế, một người cũng không gặp được, đúng thật là nhàm chán.

Tôi mất đến 3 ngày, mỗi ngày đều dỏng tai lên nghe ngóng tất cả các cuộc đối thoại ở tầng 33, loại bỏ những thông tin không cần thiết, tìm ra tên của hắn: là Nguyên Trình Văn, hay là Nguyên Bính Văn nhỉ? Dù sao thì cũng cùng một cách phát âm. Mà đúng là chúng chẳng hợp chút nào với cái tính cách yêu nghiệt tự luyến của hắn ta cả. (1) Bởi vậy tôi quyết định gọi hắn là tên-vệ-sĩ-đáng-ghét.

Tên vệ sĩ tự mãn và vệ sĩ A đang ở trong thang máy, không hề kiêng dè chuyện trò với nhau.

Vì sao hai người họ lại như vậy, là bởi vì bọn họ đang ở trong thang máy chuyên dụng đi thẳng đến tầng 33. Vì sao tôi biết được đều này, là bởi vì tôi quá thông minh.

Mấy ngày trước, sau khi phát hiện ra cách điểu khiển âm thanh trong thanh máy, tôi lại nỗ lực tìm cách kiểm soát nhiều thứ hơn. Hóa ra tất cả những thang máy trong tòa nhà này đều có cùng một hệ thống kiểm soát, chỉ cần tôi muốn, tôi có thể ở trong bất kỳ thang máy nào. Bao gồm cả thang máy chuyên dụng.

“Tiểu tử kia vừa biết được vợ hắn đang ở trong tay chúng ta, đột nhiên sắc mặt đại biến (2), lập tức quỳ rạp xuống đất, còn dập đầu lậy tôi, cầu xin tôi buông tha cả nhà bọn họ.” Vệ sĩ A vẻ mặt sinh động như thật, tiếc hận nói “Đáng tiếc là cậu không nhìn thấy.”

“Việc tốt đẹp như vậy tôi cũng không thèm nhìn.” Tên vệ sĩ tự mãn trả lời.

Không biết vì sao khi tên vệ sĩ thối này nói chuyện, tôi đều muốn cất tiếng hát. Chắc tại lâu lắm tôi không có đi KTV (karaoke) rồi.

Vệ sĩ A gương mặt thong dong, tiếp tục nói, “Chuyện kia thật sự là có hơi kỳ lạ. Hình như có một vị đạo sĩ đã đến bệnh viện nơi người kia ở. . .” Nói tới đây, vệ sĩ A ra hiệu bằng mắt cho tên vệ sĩ tự mãn, ý là đang nói đến ai đó.

Tên vệ sĩ tự mãn gật đầu, chứng tỏ hắn biết rõ người này.

“Nói cái gì mà đã đánh mất mất một phần hồn phách, nếu tìm được thì sẽ tỉnh lại. Cậu nghĩ thế nào về chuyện này?” Vệ sĩ A hỏi.

Tôi rất muốn biết tên tự mãn kia sẽ trả lời như thế nào.

“Lấy đề cao khoa học làm vinh, ngu dốt làm nhục” (3).Tên vệ sĩ tự mãn trả lời.

Nghe đến đây thì tôi cũng muốn hát luôn bài hát “Bát vinh, bát sỉ” (4).

“Nói đúng lắm, mà tại sao chúng ta vẫn luôn đứng trong thang máy nói chuyện thế, sao không đi ra ngoài?”. Vệ sĩ A hỏi.

“Bởi vì tình yêu chính ở nơi ấy, nên vẫn thường có người dạo chơi tấp nập (5).” Tên vệ sĩ tự mãn nói, ấn vào cái nút mở cửa, đi ra ngoài.

Vệ sĩ A đầu óc mơ hồ đi theo – “Hay là vì ở trong này lười biếng nói chuyện một chút cũng không sao nhỉ? Dù sao thì trong công ty, ngoại trừ Nguyên tổng ra, hình như cũng không có ai đi thang máy này cả.”

Trước đây có người nói tôi là dạng thiếu não (ngu si đó mà ), tôi lúc đó đã rất khinh bỉ nhìn hắn. Hiện tại, khi nghe câu nói cuối cùng của tên vệ sĩ tự mãn kia, tôi lại nghĩ tới lần đầu tiên lúc gặp mặt, lúc hắn phao mị nhãn (6) đến tôi, lúc đó tôi cứ có cảm giác là lạ.

Nếu như hắn có thể nhìn thấy tôi, tại sao lại không sợ hãi? Giả xử là vì hắn không nhìn thấy tôi mới như vậy, thì vì sao lời nói và hành vi của hắn có đôi khi cứ là lạ?

Tôi quyết định thử hắn.

Thế nhưng. . . Phải thử như thế nào? Tôi bắt đầu vò đầu suy nghĩ.

Vệ sĩ A và tên vệ sĩ tự mãn hình như là một đôi, bởi vì bọn họ lúc nào cũng xuất hiện cùng nhau. Liên tục mấy ngày như vậy, làm tôi không có cơ hội để thử hắn.

Hơn nữa, trong mấy ngày này, tôi cũng không nhìn thấy đối tượng mà tôi ngầm thầm mến (Nguyên tổng) đâu cả, hình như tôi có chút nhớ anh ấy. Đương nhiên, nguyên nhân chủ yếu là vì anh chàng ở tầng 19 kia đã từ chức mất rồi!

Từ sau khi tôi phát hiện bản thân có thể tùy ý đi vào các thang máy khác nhau trong tòa nhà, bình thường tôi đều ở trong thang máy chuyên dụng, bởi vì nó rất yên lặng. Có đôi khi bản thân cảm thấy nhàm chán quá, tôi sẽ đi đến những thang máy khác.

Tòa nhà này bắt đầu làm việc từ 9 giờ sáng đến 5 giờ chiều, thực ra chỉ cần tránh được giờ cao điểm thì việc nhìn mọi người đi qua đi lại trong thang máy cũng rất hay.

Đã hơn 9 giờ tối, hình như bây giờ mọi người đều về nhà rồi. Tên vệ sĩ tự mãn B thì ngược lại. Hắn ấn tất cả các thang máy ở tầng 33. Tay phải cầm điện thoại di động, hình như hắn đang chơi game trên máy, thỉnh thoảng còn ngẩng đầu lên nhìn về phía thang máy đang mở ra. Sau đó, hắn lại tiếp tục nghịch di động.

Đột nhiên, hắn lên tiếng: “Anh ở đâu?”

Lẽ nào hắn đang hẹn ai? Thế nhưng, rõ ràng trong tất cả thang máy đều không có người mà. “Anh ở trong thang máy này sao?” Hắn dùng điện thoại di động làm “máy kiếm ma” phát hiện ra nơi tôi đang đứng.

Trong lòng tôi cả kinh, hắn đang nói chuyện với tôi sao? Không phải là tôi mới là người định thử hắn à? Sao lại ngược lại rồi?

Vì vậy, tôi lại đứng sát vào phía thành thang máy.

Tên vệ sĩ tự mãn B lắc lắc cái điện thoại di động. Sau đấy lại tiến tới sát thành thang máy này, “Đừng chạy, đừng sợ. Tôi là Bính Văn đây!”

Đùa gì vậy, tôi mới là ma mà, tôi sợ cái rắm ấy! Đáng nhẽ tôi nên mở cái mồm toàn máu ra dọa hắn sợ chết khiếp mới đúng!

Thế nhưng, tôi không có máu, cũng không có miệng, chỉ có cửa thang máy. Phương thức nói chuyện duy nhất chính là âm thanh điện tử kia. Năng lực chiến đấu duy nhất cũng chỉ dành cho phụ nữ, đó là câu chửi 3 8 hoặc 4 3 8 (giải nghĩa về câu chửi này xin quay về xem lại chương trước). Hơn nữa, mấu chốt nhất là hắn hình như nhìn không thấy tôi, nhưng lại có thể biết tôi ở chỗ nào.

“Anh đừng chạy, ngoan ” Tên vệ sĩ tự mãn B thận trọng nói.

Tôi rùng mình một cái, cũng không thể nói chuyện bình thường được hả?

Lẽ nào hắn có đôi mắt âm dương trong truyền thuyết?

Không! Không có khả năng! !

Chẳng nhẽ bản thân tôi đã quên đi câu nói Bát vinh, bát sỉ rồi sao? ! Lấy đề cao khoa học làm vinh, ngu dốt làm nhục.

Hình như câu nói này được nói ra từ miệng của tôi chẳng có sức thuyết phục gì cả.

Tên vệ sĩ tự mãn B đứng ở cửa thang máy, sống chết nhất và nút mũi tên xuống ↓, nhưng lại không đi vào. Đôi mắt hắn đỏ lên như muốn khóc, đôi môi run rẩy, có chút nghẹn ngào nuốt nước bọt.

Không biết vì sao, lúc nhìn thấy bộ dạng này của hắn, tôi lại sợ đến mức muốn chùn cả chân, ai bảo hành vi của hắn hiện tại cùng với những hành vi thường ngày khác nhau như vậy chứ!

Hoàn toàn là OCC (7) mà! !

Một mệnh lệnh lại truyền tới trí óc của tôi: Tầng 11, xuống.

Tôi liên tục phát ra âm thanh ” tích tích tích” – âm thanh biểu thị thời gian chờ đã quá lâu, thang máy phải đóng cửa. Tôi chạy trốn không được chắc?

Tên vệ sĩ xấu xa B kiên quyết để một chân chắn trước cửa thang máy, cái chân còn lại thì ở bên ngoài.

Một trận sát khí ngay trước mặt tôi.

“Không được chạy!” Tên vệ sĩ xấu xa B hung tợn nói, cùng với ánh mắt có chút hồng hồng, hiển nhiên là người ngoài lạnh trong nóng.

Đại ca à, tôi và anh không quen biết nhau có được không? Tôi cùng lắm chỉ là nghe lén anh và vệ sĩ A nói chuyện bát quái, việc “thân mật” nhất giữa chúng ta cũng chỉ là anh tặng tôi một nụ hôn gió mà thôi.

Thu được chỉ thị ở trung tâm, tôi bắt đầu đi xuống. Tôi vèo một cái lại “thuấn di”. Thỏ khôn có ba hang, tôi cũng có ba đường thoát thân nhé!

“Lý Hàm Tiếu! Vương bát đản! !” Tiếng mắng chửi của tên vệ sĩ xấu xa B quanh quẩn trong cả tòa nhà, trung khí mười phần, còn có tiếng vang.

Bởi tôi trời sinh đã thông tuệ lại linh mẫn, đôi tai rất thính, nên cho dù cách mấy cái thang máy, cách mấy tầng lầu, tôi cũng nghe được tiếng mắng chửi này.

Thế nhưng, liên quan gì đến tôi.

Tôi vui vẻ đi đón người, sau đó ân cần đưa người ta đến tầng 1. Hận không thể nói với ông chú béo phệ, hói đầu này câu nói: Hoan nghênh lần sau lại đến nữa!

Đứng ở tầng 1 một lát, tôi mà bắt đầu trở về chỗ cũ, tuy rằng tiểu tử kia khẳng định đã nhận lầm người rồi, cái người Hàm Tiếu hay Mạt Tiếu gì đó không phải là tôi đâu, thế nhưng, cứ nghĩ đến việc bản thân được “đè” tên tự mãn xinh xắn như hoa như ngọc kia, thực ra cũng không có tệ.

Tôi quyết định sẽ phát huy chủ nghĩa nhân đạo đi lên nhìn hắn một chút, nếu như hắn vẫn còn ở vị trí cũ, và cửa thang máy cũng vẫn còn mở ra. Bởi vì, tôi chỉ có thể nhìn thấy những gì diễn ra bên trong thang máy mà thôi.

—Tầng 33—

Một loạt cửa thang máy đều đang bị chặn ngang không cho đóng lại.

Tên vệ sĩ xấu xa B trốn ở trong thang máy khóc.

Khóc rất hung hăng càn quấy.

Vừa khóc vừa mắng vừa giậm chân.

“Giám sát viên, mau đóng camera lại! Tôi biết có người đang nhìn! Nếu còn dám nhìn nữa mai tôi sẽ cho anh nghỉ việc!”

Bụp một tiếng, cameras bị đóng. (Tôi không nhìn thấy gì mà, tiểu tử thối!)

“Lý Hàm Tiếu, anh cái tên khốn kiếp này!”

Nhai đi nhai lại cũng chỉ có câu này, chẳng có một chút sáng tạo nào cả.

“Tôi không phải là thích anh sao? ! Bị tôi thích thì mất mặt lắm à?”

À, thì ra là “cầu mà không được”.

“Anh bây giờ là quỷ tôi còn không sợ, anh sợ cái gì?!”

Nhân quỷ luyến à, tôi có chút hả hê.

(1) Cái tên đầu có từ “văn” thường chỉ ngươi thư sinh, nho nhã. Cái thứ 2 lại hơi buồn cười vì có đệm là chữ “Bính” thường chỉ bánh ngọt, bánh trái, bánh quy

(2) Sắc mặt đại biến: sắc mặt thay đổi đột ngột, ví dụ như đang vui lại buồn hoặc tương tự như thế

(3) “Lấy đề cao khoa học làm vinh, ngu dốt làm nhục.” – Một câu nói trong tám câu “Bát vinh, bát sỉ”

(4) Bát vinh bát sỉ: Xin tìm hiểu thêm ở đây

(5) Câu nói này xuất phát từ lời bài hát Because Of Love – Trần Dịch Tấn ft. Vương Phi

(6) phao mỵ nhãn: nháy mắt đó mà :”>

(7) OCC: phá vỡ hình tượng

FACEBOOK COMMENT


LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here