Vận động trên trên dưới dưới – CHƯƠNG 5: MỞ RỘNG PHƯƠNG THỨC NÓI CHUYỆN

0
128

CHƯƠNG 5: MỞ RỘNG PHƯƠNG THỨC NÓI CHUYỆN

Editor: Hahonglinh1999

Betor: Bé Chảnh, Tiểu Quỳnh

(https://hahonglinh1999.wordpress.com)

“Lý Hàm Tiếu, anh nói chuyện đi chứ!”. Tên vệ sĩ tự mãn B dứt khoát đặt mông ngồi xuống, hu hu khóc nhìn khó coi chết đi được.

Thực ra tôi định nhắc nhở hắn, vị trí mà hắn đang ngồi hiện tại, hôm nay vừa có người khạc đờm ở đấy. Tuy rằng sau đó người này cũng di di chân “lau đi dấu tích” nên người khác mới không nhìn thấy được, nhưng dù sao thì cũng rất kinh khủng. Tôi không biết nói chuyện này như nào nữa nên đành im lặng.

Hắn khóc được một lúc thì hình như cũng thấm mệt, nên bây giờ lại ngồi ngơ ngẩn một chỗ, không nhúc nhích cũng không nói gì cả.

Dáng dấp của tên tự mãn này so với Nguyên tổng rất giống nhau. Quả nhiên là cùng “một nơi sản xuất” có khác, chắc là lúc ở trong bụng mẹ phải có quan hệ tốt lắm.

Không biết vì sao, đột nhiên tôi lại cảm thấy trong lòng có chút khó chịu, rầu rĩ. Suy nghĩ một lát, tôi nghĩ chắc là tại bản thân là một người rất giàu tình cảm, rất cao thượng, lại còn rất nhiệt tình, tốt bụng nên mới có suy nghĩ như vậy!

Tuy rằng tôi không biết vì sao hắn cứ đinh ninh tôi là “Lý Hàm Tiếu”, nhưng tôi cũng không thể để hắn ngồi như vậy được, sẽ cảm mạo mất!

Tôi luôn tốt bụng như vậy mà. Không cần cám ơn!!

Âm thanh khô khan của điện tử vang lên: 1 2 3 4 5 6 7

Dừng lại mấy giây, sau vang lên lần nữa: 7 6 5 4 3 2 1

Tên vệ sĩ tự mãn B giật mình nhẹ, tôi đoán chắc là hắn đang dáo dác nhìn xung quanh cho mà coi!

Không biết mọi người còn nhớ hay không, nhưng tiểu tử này đã đóng “mắt” tôi vào rồi.

Tuy rằng không thể nhìn thấy, nhưng chỉ cần tưởng tượng ra đôi mắt mắt to tròn xinh đẹp kia đột nhiên lấy lại được thần thái của nó, tôi nghĩ nó nhất định rất đẹp.

“Là anh! Nhất định là anh!” Tên tự mãn này một tay cố gắng chống đỡ cơ thể đứng lên, tay còn lại lại đi tìm kiếm “một cái gì đó” bên trong thang máy.

“Anh bị nhốt ở chỗ này nên mới không thể đi ra ngoài sao?” Cậu ta hỏi, sau đò cầm di động đung đưa, giống như đang “bắt sóng di động” vậy.

Âm thanh điện tử: 1 (Muốn hỏi)

Tôi không biết đồ xấu xa này hiện tại có nghe hiểu những gì tôi nói không nữa, bởi vì cậu ta vẫn đang xoay xoay cái di động, “Sao ứng dụng này lại phiên dịch là anh muốn nghe em hát?”

. . . Cái gì, đúng là đồ bỏ đi! Tôi chưa bao giờ muốn nghe cậu ta hát mà! ! !

Cậu ta có chút ngượng ngùng gãi đầu, sờ sờ vào chiếc khuyên tai bên tai trái, “Em hát sao?”

Tôi còn chưa cho phép cậu hát cơ mà! ! !

Cậu ta đem chiếc áo khoát kẻ caro cởi ra, phủ lên trên camera, khụy chân ngồi xuống.

“Đều tại trời mưa quá to

Và vì em không có chỗ trú mưa

Nên mới có thể rơi vào vòng tay anh

Mới có thể đắm chìm vào đôi mắt của anh. . .” [1]

Tôi cho là cậu ta sẽ hát một bài hát đặc biệt nào đấy, tiếng Anh tiếng Pháp tiếng nước ngoài gì gì đó đều là những thứ tôi có thể tiếp nhận được. Nào ngờ, đây lại là một bài hát của con gái.

Cậu ta hát cũng không tốt lắm. Có nhiều lúc quên mất lời thì lại “la la la..” thay vào, có lúc thì lời chỗ này lại chêm vào chỗ khác, lộn xộn cả lên.

Tuy rằng “mắt” tôi không nhìn thấy gì, nhưng tai cũng không có điếc, giọng hát của cậu ta có chút khàn khàn, tình yêu thương nồng nàn bao trùm cả thang máy.

Thật ra, tôi cảm thấy cậu ta đang kể lại một chuyện xưa, về quá khứ khi cậu ta cùng Lý Hàm Tiếu gặp nhau.

Cuối cùng cũng hát xong, tên tự mãn còn lắp bắp, “Em hát có hay không?”

Điện tử âm: 7 4 7 4 (Cũng khá)

“Cheers, cheers?” Hắn kiêu ngạo vênh chiếc cằm nhỏ nhắn, giống như là đã quá quen với việc như vậy.

Thật ra tôi định nói: Cậu đi chết đi, khó nghe muốn chết!

Cái ứng dụng kia còn tồn tại rất nhiều sai lầm, làm việc nói chuyện còn gặp nhiều khó khăn. Bởi vì, cái gì cũng không thể vượt qua được ngôn ngữ của “các chủng tộc”. Bổ sung thêm một ít, hay nhiều ít cũng đừng mong vượt qua.

Một hồi chuông điện thoại vang lên inh ỏi, tên tự mãn nhận điện, giọng nói vui: “Ca, dạ biết, biết, em ở công ty. Đợi lát nữa em sẽ về. Em biết rồi. Không có, em đang rất vui mà. Dạ, vâng, tạm biệt.”

Cậu ta cúp điện thoại, “Anh em gọi tới.”

À, hóa ra là người thầm mến cũ của tôi. Nguyên tổng.

“Em không thể nói với anh ấy anh đang ở đây phải không?” Tên vệ sĩ tự mãn thận trọng hỏi, giọng nói thấp thỏm, “Thực ra, là em không muốn nói cho anh ấy biết chuyện này.”

Tôi không trả lời, nghe một chút bát quái thì tốt rồi, một con ma nhàn hạ thoải mát thì không nên vướng vào vòng xoáy yêu hận tình thù của người khác.

“Em định vài ngày sau mới nói cho anh ấy biết. Trong mấy ngày này, anh chỉ nói chuyện với em thôi được không?” Tên vệ sĩ tự mãn nhún nhường.

Tôi thực sự hoài nghi đây mới là mục đích thật sự của cậu ta. Đúng chuẩn cách đàm phán của một thương nhân.

Tôi như trước cũng không có trả lời.

Tên vệ sĩ tự mãn có chút tức giận, “Là em! Ban đầu là em gặp anh trước! Dựa vào đâu mà anh lại bị anh ấy đoạt đi mất! Hiện tại cũng là tôi tìm thấy anh trước! Dựa vào cái gì muốn nói cho anh ấy biết! Anh thật bất công!” .

À à, hóa ra là vậy, huynh đệ tương tàn, tam giác cẩu huyết, hai người đàn ông theo đuổi một người đàn ông khác, Lý Hàm Tiếu đúng là có phúc. Tôi muốn cả ba người ở chung một chỗ cơ.

Huynh đệ văn, 3P, happy endding. Tốt đẹp biết dường nào.

“Dựa đâu mà anh ấy cho cái gì anh cũng lấy! Điện thoại di động, ví tiền, quần áo, lại còn không cho em động vào, em đi bệnh viện thăm anh, anh ấy cũng phải cho người đi theo! Em cũng không có hại anh mà!”

Thật ra là vì cậu không có cơ hội làm “thế này thế nọ” với người ta mà thôi!

Mèo nếu muốn dạy dỗ thì phải biết vuốt lông, điểm này tôi biết rất rõ ràng.

Bây giờ có ai còn đi theo con đường “quang minh chính đại” nữa chứ, tôi cũng vậy thôi.

Âm thanh điện tử khô khan vang lên lần thứ hai: “1 2 3 1 1 2 3 1 3 4 5 3 4 5.” (Hai con hổ, hai con hổ chạy nhanh, chạy nhanh )[2]

Tên vệ sĩ tự mãn B có chút nghi ngờ lắng nghe, sau đó cẩn thận lặp lại một lần, “1 2 3 1 1 2 3 1 3 4 5 3 4 5.”

Nhớ cũng rất nhanh, tôi rất vui mừng, tôi không cần nhắc lại một lần nữa.

“Đây là. . . ?” Cậu ta khúc khích cười một tiếng, “Em cũng không phải tiểu hài tử, không cần anh dỗ.”

Cậu thực ra chính là một tiểu hài tử. Nhưng mà, may mắn còn hiểu rất nhanh. Ngay lập tức đã hiểu ý của tôi rồi.

“Anh xem, may mắn người ở đây là em. Anh em đần như vậy, khẳng định nghe không hiểu anh đang nói cái gì đâu. Theo em đi? Em sẽ cố gắng kiếm tiền nuôi gia đình của chúng ta.”

Tranh thủ lúc Nguyên tổng vắng mặt lại tìm cách đào chân tường nhà người ta[3], đúng là cái tên lưu manh mà.

“Đã hơn 11 giờ rồi”, tên vệ sĩ tự mãn B đứng lên, vỗ vỗ quần, “Em phải quay về thôi, không nên để anh em lo lắng. Ngày mai em sẽ trở lại thăm anh.”

Âm thanh điện tử vang lên: 7878 (Đi nhé!)

Tên vệ sĩ tự mãn B nói: Tạm biệt.

Tôi nói: 88 (byebye)

Tên vệ sĩ tự mãn nói: “Hàm Tiếu ca, anh thay đổi rồi, rất đáng yêu.”

Bởi vì tôi không phải Lý Hàm Tiếu. Sai rồi, đây cũng không phải là trọng điểm, trọng điểm là, một người rất có tư cách làm đàn ông như tôi sao có thể bị miêu tả như vậy? Đây là đang làm tổn thương tôi đấy!

Tên vệ sĩ tự mãn B ra khỏi thang máy, lưu luyến quay đầu lại, lại gửi tới một nụ hôn gió: “Thật ra em không muốn đi, thật ra em muốn ở lại.”

Âm thanh điện tử vang lên: 88888888 (Đi đi)

Tên vệ sĩ tự mãn B ủy khuất vô cùng: “Anh cũng không thèm giữ em ở lại.”

Tôi vô thanh vô thức đóng lại cửa thang máy.

(1) Đây là lời bài hát “Gặp” của Amini. Vì không tìm thấy lời Việt nên mình tự edit lại theo ý mình hiểu.

(2) Đây là lời bài hát Hai con hổ – là một bài hát vui tươi. Ở đây bé ma đang an ủi Bính Văn khi cậu ấy vừa khóc xong.

(3) À chỗ này chắc có nhiều người cũng hiểu, kiểu như lôi kéo, làm việc mờ ám sau lưng người khác đấy :))

FACEBOOK COMMENT


LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here