Vận động trên trên dưới dưới – CHƯƠNG 6: THẢ TÔI RA NGOÀI!

0
158

CHƯƠNG 6: THẢ TÔI RA NGOÀI!

Editor: Diệp Phàm

Betor: Hahonglinh1999,Tiểu Quỳnh

(https://hahonglinh1999.wordpress.com)

Tôi hao tốn thời gian suốt cả một buổi tối, suy nghĩ rõ ràng mọi chuyện.

Tôi nghĩ tôi cần phải trao đổi với tên tự mãn B kia một số điều như sau:

Thứ nhất, tôi không phải là Lý Hàm Tiếu. (Trong lúc giải thích nhất định phải để cậu ta chìm đắm trong những cảm xúc như mộc xuân phong (1), kiên quyết không thể để cho cậu ta tạc mao (2) thêm lần nữa. Nếu không, tôi chắc chắn sẽ mềm lòng).

Thứ hai, nếu phải tìm thấy một phần linh hồn của Lý Hàm Tiếu mới khiến cậu ta trở lại bình thường, vậy phải đi tìm thôi, nếu không, thời gian càng chậm càng có khả năng “hôi phi yên diệt” (3). (Chú ý, điểm yếu giống như trên, phải biểu đạt một cách hàm xúc, khúc chiết, uyển chuyển.)

Thứ ba, tiểu tử cậu đừng “đào chân tường” anh trai mình nữa. Anh cậu vừa nhìn đã biết không phải là người dễ đối phó, không cẩn thận bị anh cậu cho ăn đòn thật.

Cuối cùng, nếu như được, cậu có thể dẫn một đạo sĩ tốt đến chỗ tôi được không? Tuy rằng, hiện tại tôi cũng không còn phải sống trong những ngày bị choáng váng vì ở trong thang máy nữa. Nhưng tôi ít nhiều vẫn chưa thích ứng được dễ dàng. Hơn nữa, “nghề nghiệp” hiện tại của tôi cũng bị hạn chế, nhập môn thang máy —— sơ cấp thang máy —— phổ thông thang máy —— trung cấp thang máy —— cao cấp thang máy, con đường này hoàn toàn không áp dụng được trên người tôi đâu! Cầu trợ giúp!

Nhưng!!!! Tôi sẽ không nói điều thứ 4 ra đâu!!! Rất tự hại mình!!!! Ngày hôm qua để dỗ cậu ta tôi đã nghĩ ra bài hát Hai con hổ, đấy đã là giới hạn của tôi rồi, thế mà tên tự mãn này nghe một lần là hiểu! Tôi không nghĩ mình còn có thể làm chuyện gì phức tạp hơn như thế nữa đâu!!

Lúc này tôi cần hát Vô Gian Đạo nha, Thế Thân nha, Thiện Nữ U Hồn nha, đấy không phải loại nhạc tôi thích nhất sao?!

Vậy mà tôi lại chỉ hát được điệp khúc của bài “Em có phải người anh yêu nhất” ()

Tóc, lông mi đều rơi hết (4). Làm sao bây giờ? !

Tầng 1, xuống. Một mệnh lệnh truyền vào trong đầu tôi.

Kỳ quái, tôi hiện tại đang ở trong thang máy chuyên dụng, hơn nữa, bây giờ mới 6 giờ sáng, sao sớm vậy?

Chẳng lẽ là vì tên tự mãn B kia không kìm nén được bản thân, cố ý đi sớm để nói chuyện yêu đương nhiều hơn với “Lý Hàm Tiếu”?

Tôi vui vẻ xuống đón cậu ta với tâm trạng bát quái.

Cửa vừa mở, anh trai của tên tự mãn B, cũng chính là Nguyên tổng đi tới với vẻ mặt tiều tụy. Vành mắt thâm quầng, trong mắt đầy tơ máu, tóc rối tung, râu mép lộn xộn, quần áo trên người cũng nhiều nếp nhăn, quanh người còn có một mùi là lạ. So với lần đầu tôi thấy, anh ấy thật sự là khác nhau một trời một vực.

Đã xảy ra chuyện gì? Ngọn lửa bát quát trong tôi hừng hừng cháy lên. Là điều gì đang ùn ùn kéo đến, cuốn sạch cả trời đất? Thất tình? Phá sản? Vợ ngoại tình…? Con đi tù?

Hay là…?

Lẽ nào…?

Quả nhiên!!!

Nhất định là do anh ấy phát hiện người mình yêu thật ra là tên tự mãn B!!! Ngày trước anh ấy tranh giành Lý Hàm Tiếu cùng tên tự mãn B là bởi vì không thích tên tự mãn B ở cùng người khác, “người khác” ở đây chính là chỉ người cậu ta thích, Lý Hàm Tiếu! Thế nhưng khi Lý Hàm Tiếu hôn mê, anh ấy thấy tên tự mãn B vẫn một mực với Lý Hàm Tiếu, sau đó hoàn toàn tỉnh ngộ, kì thực người anh ấy yêu là tên tự mãn B!!! Huynh đệ, cấm kỵ, loạn luân, huyết thống, mấy thứ này như gông xiềng trói chặt anh ấy, vậy nên mới khiến anh ấy tiều tụy như vậy.

Đúng, nhất định là như vậy, tôi thật sự quá thông minh ha ha ha ha.

Nguyên tổng tập tễnh bước vào thang máy, anh ấy không nhấn chọn tầng nào mà dựa vào vách thang máy như thoát lực, lẳng lặng đợi cửa thang máy tự động đóng lại.

Tôi có chút nhỏ mọn len lén đóng cửa nhanh 2 giây vì không muốn có gì khác xuất hiện làm phiền anh ấy. Anh ấy lấy điện thoại di động ra.

Lại như vậy!! Lại bắt đầu nhắn tin!!! Lần này tin nhắn của anh ấy cũng rất ngắn!! Tôi có thể nhìn thấy! Tôi thừa nhận là mình cố ý mở to hai mắt tỉ mỉ nhìn từ phía xa.

Người nhận là vợ,

Nội dung tin nhắn như sau: Xin lỗi, anh đã bỏ rơi em.

Cũng giống như lần trước, không được mấy giây, tiếng chuông tin nhắn đến đã reo lên. Nhưng Nguyên tổng lại lấy ra một chiếc điện thoại di động khác từ trong túi!!!

Hai chiếc điện thoại di động giống nhau như đúc!

Chiếc điện thoại di động thứ hai hiện lên số lượng tin nhắn đến là 142, còn có 42 cuộc gọi nhỡ.

Nhìn một màn này, đột nhiên tôi nghĩ thông suốt cái gì, nhưng mà còn thiếu chút xíu nữa.

Nguyên tổng nói chuyện, “Cái người nghiện điện thoại đến mức nếu rời khỏi điện thoại di động sẽ chết kia, em có nhiều cuộc gọi và tin nhắn đến như vậy, tại sao không chịu tỉnh dậy xem một chút?”

Bingo! Tôi đã biết.

Đây chắc chắn là điện thoại đôi!

Chiếc điện thoại di động này là của Lý Hàm Tiếu! Nguyên tổng cầm điện thoại của Lý Hàm Tiếu. Tay trái anh ấy dùng điện thoại di động của mình gửi tin nhắn, điện thoại di động của Lý Hàm Tiếu ở tay phải lập tức nhận được, vậy nên tin nhắn lần trước “bảo bối, rất nhớ em” mới có thể trả lời nhanh như vậy. Cho nên lúc đó anh ấy mới không liếc mắt nhìn điện thoại di động, bởi vì anh ấy biết nội dung tin nhắn, vì tin nhắn kia không phải bảo bối trả lời anh ấy.

Mặc dù tôi thích nghe chuyện bát quái của người khác, nhưng nhìn một màn này trước mắt, bỗng cảm thấy có chút không được tự nhiên, còn có một chút xấu hổ. Giống như là đang nhìn trộm tâm tình của người khác vậy.

Rõ ràng tên tự mãn B và Nguyên tổng không phải cùng một loại người, một thì nói nhiều tự kỷ, một thì cơ mặt như bị tê liệt (5). Vậy mà hai kẻ ưu tú này đều bị “Lý Hàm Tiếu” hấp dẫn, hơn nữa còn yêu rất sâu nặng.

Điều này nói lên cái gì?

Điều này nói lên, đại đa số người có cùng huyết thống đều sẽ thích cùng một loại người đấy!!

Vậy nên, ngoại trừ phải đề phòng những thứ ngoài ý muốn như là phòng cháy, tiểu tam, thì việc đề phòng anh chị, em trai em gái cũng rất quan trọng! Tuyệt đối quan trọng! Cực kì quan trọng!

Nguyên tổng yên lặng ngây ngẩn một hồi, nắm chặt hai chiếc điện thoại trong tay, đặt ở túi áo trong của tây trang, giống như chúng là hai trái tim cùng sưởi ấm cho nhau trong đêm đông gió lạnh.

Anh ấy đi tới góc thang máy, giơ ngón tay lên, ấn nút “33″.

Đột nhiên cửa thang máy mở ra, một thân ảnh có tai trái lòe lòe chiếu sáng vọt vào, la lớn: “Hàm Tiếu. . .”

Câu nói tiếp theo bị ngừng lại.

“. . . Hàm Tiếu ca thế nào rồi anh?” Người kia vội vã thay đổi ngữ điệu, có chút xíu chột dạ.

Nguyên tổng nhíu mày, vẻ mặt ngoài ý muốn, không trả lời câu hỏi kia “Sớm vậy?”.

Tên tự mãn B không dám nhìn thẳng, “Em biết rõ anh đi rất sớm.”

Nguyên tổng không tiếp lời, cứ nhìn cậu ta như vậy.

Tên tự mãn B vội vã điều chỉnh thái độ, ưỡn ngực ngẩng đầu: “Ăn lộc vua, vi quân phân ưu()!”

Tôi đóng cửa lại, chậm rãi di chuyển lên phía trước.

Thang máy khẽ động, tên tự mãn B rùng mình một cái, cậu ta lén quay đầu một xíu về phía bên trái nhìn nhìn, xong lại nhìn nhìn phía bên phải, con ngươi xoay tròn 360 độ, len lén thở dài một hơi khi thấy Nguyên tổng không phát hiện được cái gì đặc biệt…

“Gần đây, em vất vả rồi.” Nguyên tổng mở miệng.

“Không mệt, không mệt, chuyện dễ như trở bàn tay ấy mà.” Tên tự mãn B lên mặt.

Nguyên tổng cười nhạt. Vỗ vỗ bờ vai của cậu ta, không thèm nói lại.

Thang máy sắp tới.

Tôi mở cửa thang máy.

Nguyên tổng cất bước đi ra ngoài, tên tự mãn B nhanh chóng rụt cổ đi theo sau.

“Anh sẽ mời một đạo sĩ. . .” Khi bước ra ngoài, Nguyên tổng đột nhiên nói.

Thanh âm bị ngừng, bởi vì cửa thang máy đã đóng lại.

Tôi cực kì muốn đập cửa gào to: Thả tôi đi ra ngoài!! Thả tôi đi ra ngoài!! Rồi chảy hai hàng nước mắt dài như sợi mỳ. Không cần như vậy, tôi hoàn toàn bình thường mà. Cầu xin mấy người quay lại đây nói tiếp có được hay không.

() Bài hát Em có phải người anh yêu nhất – Phan Việt Vân

(1) Mộc xuân phong: gió xuân phơi phới -> chỉ tâm trạng rất tốt

(2) Tạc mao: là chỉ người thường nổi khùng, giãy nãy lên nếu như bị chọc vào -> ở đây nói về tâm trạng dễ nổi khùng của Bính Văn

(3) Hôi phi yên diệt: tan thành tro bụi

(4) Chỗ này ý là bạn ma bạn ý hơi sợ vì sự bất thường của bản thân

(5) Cơ mặt như bị tê liệt: Lạnh lùng đến nỗi khuôn mặt thường không có cảm xúc gì cả

FACEBOOK COMMENT


LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here