Vận động trên trên dưới dưới – CHƯƠNG 7: HẸN HÒ HAY KHÔNG, LÀ CẢ MỘT VẤN ĐỀ

0
183

CHƯƠNG 7: HẸN HÒ HAY KHÔNG, LÀ CẢ MỘT VẤN ĐỀ

Editor: Diệp Phàm

Betor: Hahonglinh1999

(https://hahonglinh1999.wordpress.com)

Tôi chán muốn chết, trốn trong thang máy chuyên dụng tránh thoát giờ cao điểm. Tên tự mãn B vẫn chưa quay lại, tôi đoán chừng trong khoảng thời gian này cậu ta đang tận lực sử dụng toàn bộ 360 phương không có chỗ nào là góc chết (1) để “ăn lộc vua, vi quân phân ưu” (2), trong khoảng thời gian ngắn sẽ không tới cùng tôi nói những chuyện phong hoa tuyết nguyệt và lý tưởng nhân sinh nữa. Tôi không chịu được cô đơn, vậy nên tôi luôn mò đến các thang máy khác.

Thang máy 1: Tổng cộng có 3 người, hai nam một nữ, tất cả đều không quen biết nhau, trong không khí không có chút gian tình nào. Tôi lại đê tiện bắt đầu nhớ lại cô nàng thư ký trên tầng 8 ngày trước.

Thang máy 2: Lại gặp phải bà thím đang cầm cây lau nhà quét ngang dọc, bà ấy còn đang lải nhải một mình, không biết vì sao đột nhiên, tôi cảm thấy hoa cúc căng thẳng (3).

“Ai, con dâu cứ thích xài tiền bậy bạ, Quân Quân (đoán chừng là con trai bà ta) cũng không biết quản con bé! Mua nhiều quần áo như vậy để làm gì, cũng không ăn được! Nói bao nhiêu lần rồi, không cần phải mua quần áo cho tôi đâu.” Bên cạnh là một người đang khoe mẽ qua điện thoại với bạn bè.

“Ai nha, ai làm bẩn chỗ này! Cái gì đây!” Nhìn bà thím lại muốn vung “thần khí” (cây lau nhà đó) lên, tôi không ngừng lập lòe lập lòe (4).

Thang máy 3: Một người phụ nữ và một cậu bé tầm bốn tuổi. Người phụ nữ chắc là mẹ của đứa bé, lông mi của cô ta rất nhỏ, nhìn qua có phần cay nghiệt. Trên mặt còn đánh rất nhiều phấn, để giấu đi màu da vàng nhợt nhạt của mình.

Chẳng lẽ cô ta không biết vẻ đẹp nữ tính là từ “trong” ra “ngoài” sao? Chậc chậc, nhìn cô ta giống như một phụ nữ luống tuổi đã li hôn, chắc là mang theo đứa bé đến đòi phí phụng dưỡng đây mà!

Cậu bé bấu váy của mẹ, đôi mắt to đảo quanh, cậu bé đột nhiên mở miệng, “Mẹ, con muốn đi tiểu.”

Bọn họ phải lên tầng 16, bây giờ mới là tầng 10, tôi nghĩ người phụ nữ này sẽ bảo đứa bé nhịn một chút.

Ai biết được, tôi còn quá trẻ người non dạ!

Người phụ nữ nhướn mày, oán trách – “Cả ngày chỉ biết ăn rồi uống, con có chút tiền đồ nào không chứ!”. Nàng khom người xuống, vểnh cái mông lên, lộ ra màu da vàng vọt. Thật không có đẳng cấp, tôi âm thần phỉ nhổ.

Nữ nhân khom lưng kéo quần cậu bé xuống, trực tiếp để cậu ta tiểu trong thang máy.

Tôi lau mồ hôi!! Mặc dù là nước tiểu của trẻ con, nhưng mà tôi không thể chơi với “hoàng kim nước thánh” có được hay không! Ặc, luôn cảm thấy có chỗ nào không đúng.

Chắc là trym nhỏ như vậy cũng dám đem ra khoe! Mà, hình như như thế cũng không đúng.

Nhóc biết bà thím dọn vệ sinh hung tàn cỡ nào sao?! Nếu để thím ấy nhìn thấy nhóc đi tiểu trong thang máy, thím sẽ cắt đứt JJ (trym) của nhóc! Sau đó nhóc sẽ chết vì không tiểu được! Tôi không nghĩ đến việc trừng trị cậu nhóc nữa.

Tôi không nghĩ ra được lí do vì sao bản thân cứ cảm thấy có điều gì không đúng, có lẽ là vì chuyện xảy ra đột ngột, hoặc vì tôi chưa trải qua những chuyện kỳ lạ như vậy bao giờ. Vậy nên, tôi nghĩ mình nên trở lại thang máy chuyên dụng sắp xếp lại ý nghĩ của mình. Tôi vẫn luôn cảm thấy có chỗ không đúng.

Đợi một hồi thì tên tự mãn B tới. Cậu ta mở thang máy nhưng không vào, giống như muốn để tôi thấy rõ ràng việc cậu ta đang làm.

Một tờ A4 bị dán trên cửa thang mày chuyên dụng, trên đó viết: Thang máy đang bảo trì.

Tôi co rút khóe miệng. Cậu ta đúng là rất thành thạo trong việc “rút củi dưới đáy nồi”(5).

Cậu ta đê tiện ha ha đi tới, giơ giơ tập giấy A4 chỉnh tề trong tay đi vào thang máy trống không.

Vì vậy chúng tôi thoải mái dán thêm một tờ “thang máy đang bảo trì” lên thang máy tầng 1.

Như thường lệ bảo nhân viên đóng camera, cậu ta thuần thục cởi áo khoác đặt trên sàn làm đệm.

“Anh em đã đi mời đạo sĩ, nhiều nhất một tuần nữa là anh có thể trở lại thân thể của mình. Em không thấy sao cả, bản thân cũng sẽ nắm chặt thời gian. Ít nhất mấy ngày nay, anh chỉ thuộc về một mình em thôi.” Sự thoải mái và thẳng thắn của tên tự mãn B đã đủ để thỏa mãn lòng hiếu kỳ của tôi.

“Chúng ta quy định thế này đi, nếu anh đồng ý và tán thành thì nói 1, nếu không đồng ý hay phủ định thì nói 2, nếu có ý kiến khác thì nói 3, được chứ?” Tên tự mãn B rất thông minh đề nghị.

“1.” Tôi nói. Khó có người nói chuyện phiếm cùng tôi, huống chi người này còn đặc biệt chỉ nói chuyện phiếm với mình tôi thôi, thật sự rất vui vẻ. Tên tự mãn B lớn lên rất đẹp trai, còn thuộc phái si tình, nói thế nào cũng không làm cho người ghét, còn có thể thỏa mãn lòng hiếu kỳ cùng tò mò của tôi, thật sự không tệ chút nào.

“1 1 1 1 1 1 1″ Giọng nữ điện tử liên tiếp thốt ra, phải khen cậu ta mới được.

Tên tự mãn B thật cao hứng, cậu ta vui vẻ cười ra tiếng, “Nếu là đục khoét nền tảng, nhất định phải lấy ra chút thành ý mới được, đúng không?”

“1.” Đồng ý, chuyện bát quái nhất định phải tự nghe.

“Em luôn nghĩ, em sẽ yêu anh như thế nào. Em sẽ ủng hộ bất cứ chuyện gì anh muốn làm, khi anh cần nơi dựa vào, em nhất định quay về, xuất hiện bên cạnh anh.”

Tôi đoán, có thể tên tự mãn B nghĩ rằng, cậu ta xuất hiện ở trong thang máy vào lúc này là minh chứng tốt nhất đi?

“Em sẽ không nỗ lực kiểm soát anh, sẽ không kiểm tra điện thoại di động hay nghe trộm điện thoại của anh. Bởi vì em tin tưởng anh, cũng tin tưởng chính mình.”

Trong nháy mắt tôi nghĩ tới hai chiếc điện thoại di động trong tay Nguyên tổng! Hình như có ý ám chỉ. Phỏng chừng tên này muốn nhân lúc anh mình không ở đây để lấy lòng Lý Hàm Tiếu.

“Em sẽ không áp đặt ý nguyện của mình cho anh, lấy danh nghĩa yêu để bắt anh làm những điều anh không muốn hay chán ghét. Em sẽ không biến tình yêu thành quy tắc ràng buộc anh, sẽ không phá hỏng độc lập của anh.”

Tình cảm của tên nhóc này xem ra không giống với loại người đáng tin cậy như cậu ta vừa nói, sẽ không phải là đọc được từ chỗ nào đi?

“Chúng ta sẽ có một gia đình nhỏ ấm áp, hạnh phúc chúng ta sẽ nhận nuôi hoặc nhờ mang thai hộ, hai đứa bé gái nho nhỏ sẽ vừa thông minh lại vừa đáng yêu.”

“Cửa sổ phòng ngủ sát đất rất lớn, khi rời giường vào sáng sớm, ánh mặt trời ấm áp chiếu lên gương mặt của anh, hàng lông mi đen dày, giống như đang vuốt nhẹ vào tim em.

“Em yêu anh, nhưng em cũng yêu chính mình. Em sẽ không thuận theo tất cả mong muốn của anh. Nếu có một ngày, anh không thương em nữa, em sẽ lặng lẽ rời đi. Sẽ không làm phiền anh nữa.”

Nguyên Bính Văn (lúc này còn gọi cậu ta là tên tự mãn B thật sự rất làm hỏng bầu không khí) hoàn toàn đắm chìm trong không khí thê lương mà tốt đẹp, kết thúc của chuyện xưa là mối tình lưu luyến của cậu ta với đoạn tình cảm này. Biết rõ không thể tiếp tục mà vẫn lưu luyến.

Lúc này, tôi không biết nên nói 1 hay 2 nữa. Giống như nói như thế nào cũng không đúng.

May là có thể nói, “3.”

“Hàm Tiếu ca, anh hẹn hò với em vài ngày được không?” Tên tự mãn B đột nhiên hỏi. “Chỉ mấy ngày này thôi, khi anh tỉnh lại, em sẽ không quấn quít lấy anh nữa. Em hứa.”

Lúc này, tôi nghĩ ngoài nói “3”, chắc tôi cũng không còn lựa chọn nào khác đâu nhỉ?

Tôi không phải Lý Hàm Tiếu, tôi cũng không muốn hẹn hò với cậu, ặc, cũng không phải không muốn. Mấu chốt là, tôi không phải Lý Hàm Tiếu!

(1) Ý ở đây nói là Bính Văn lợi dụng mọi nơi mọi lúc lấy lòng anh trai thôi

(2) Ăn lộc vua, vi quân phân ưu: ăn lộc của vua, phải nghe lời vua phân phó -> bạn Bính Văn ăn lương của anh trai bạn ý, đương nhiên phải nghe theo lời anh trai, ý như vậy

(3) Đoạn này ý nói là bé ma sợ bà thím đến mức nhức cả ”hoa cúc” ấy mà :”> bạn nào không biết hoa cúc ám chỉ cái gì thì GG nhé

(4) Bé ma nhập vào thang máy, mà trong thang máy có đèn. Nên bé mới có thể lập lòe, lập lòe nhé

(5) Rút củi dưới đáy nồi: “Đứng trước những thế lực mạnh có ưu thế hơn, nếu vội đối đầu tất sẽ chuốc hậu quả. Trước hết cần phải bình tĩnh làm giảm khí thế và suy yếu sức mạnh của đối thủ” (chi tiết hơn ở dưới comment của bạn Sa Thủy. Cám ơn bạn nhiều nhé :3)

FACEBOOK COMMENT


LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here