Vận động trên trên dưới dưới – CHƯƠNG 8: ĐÓ LÀ MỘT DẤU HIỆU KHÔNG TỐT

0
184

CHƯƠNG 8: ĐÓ LÀ MỘT DẤU HIỆU KHÔNG TỐT

Editor: Diệp Phàm

Betor: Hahonglinh1999, Tiểu Vỹ

(https://hahonglinh1999.wordpress.com)

Lời người edit: Nhà mình vừa beta lại rồi, tên xấu xa B thật ra phải là tên tự mãn B mới đúng. Sai sót xíu, mn bỏ qua nha :

Tình huống đối phương tình nguyện coi bạn là “người khác”, nhưng bạn lại hoàn toàn không phải là người đó. Đã thế, việc bản thân hoàn toàn không thể giải thích rõ ràng cho cậu ta biết điều này, khiến tôi nhức hết cả đầu. Mau nhìn cây hoa cúc của tôi đi, nó cũng không phải dấu chấm tròn đặt trong câu để ngắt ý đâu nhé! (1) Trời ơi, việc không thể diễn đạt được làm tôi bức bối đến nội thương mất.

“3.” (Ý kiến khác) – Thanh âm điện tử khô khan của nữ vang lên. Phải là 3, tôi cũng không muốn làm tiểu tam.

“Em biết là Hàm Tiếu Ca sẽ đáp ứng mà.” – Gương mặt tên tự mãn B đầy vẻ đắc ý.

Tôi nói là 3 có được hay không, tao niên (2).

“3 3 3 3 3 3 3″ – Tôi kiên trì tiếp tục mở miệng, giống như đang khích lệ một cô gái thiện lương “tặng” tra nam một cái tát vậy.

“Ngoan, không cần phải xấu hổ, dù gì thì cũng chỉ có hai người chúng ta.” – Tên xấu xa B bày ra bộ dạng kiêu ngạo em rất hiểu anh, rất hiểu nội tâm của anh.

Khi người khác yêu đương, họ có thể vượt qua giới tính, vượt qua tuổi tác. Nhưng người này không chỉ yêu vượt giống loài, còn vượt cả sinh mệnh. Anh cậu có biết cậu đang hẹn hò cùng thang máy không?! Hơn nữa, còn tìm sai đối tượng.

Tuy rằng tôi luôn cố gắng kháng cự, thế nhưng rõ ràng, bản thân tôi đã bị đối phương không đếm xỉa đến một cách triệt để.

Tôi đặt biệt hiệu “tên tự mãn” cho Nguyên Bính Văn vì luôn cảm thấy trong “tự mãn ” thì “mãn” là chữ quan trọng, không nghĩ tới, hoá ra chữ “tự” cũng quan trọng không kém. (3)

Tôi cho rằng dựa theo tính cách của tên tự mãn B, phương thức yêu của cậu ta nhất định là cả ngày làm khổ nhau như “Em yêu anh, vì sao anh không thương em?”, “Em yêu anh và anh cũng phải yêu em như vậy, nếu không như thế thì anh có lỗi với em.”… Nào có ai ngờ cậu ta lại ở trong thang máy âu yếm với người yêu thầm “Lý Hàm Tiếu” rồi động tay động chân với tôi? Mặc dù nó vẫn ở trong phạm vi có thể chấp nhận được.

Nhưng mà, hóa ra tôi đã quá nông cạn.

Cậu ta nói, đàn ông hấp dẫn nhất là khi đang chăm chú làm việc. Vậy nên, cậu ta vác cả bàn làm việc đến thang máy chỉ vì muốn tôi yêu thích vẻ mặt này của cậu ta, còn cố ý dùng điện thoại chọn một góc độ đẹp nhất.

Cậu ta hoàn toàn không để ý tới tờ giấy ghi “thang máy đang bảo trì” dán bên ngoài thang máy. Lúc gặp phải cảnh cấp dưới vây xem thì còn làm vẻ mặt kiêu ngạo “Những phàm nhân ngu xuẩn các ngươi không thể hiểu được bản vương”, lúc bị người quen như bảo tiêu A trêu ghẹo thì giải thích – “Tôi có chứng thích bị giam cầm trong không gian hẹp.”

“Tư liệu này khẳng định là có vấn đề.” Tên tự mãn B cầm một xấp tư liệu đi qua đi lại trong thang máy.

Nghe cậu ta nói, đại khái là như thế này, công ty bọn họ nhận một công trình, trong đó có một bộ phận gia công phần mềm có sơ sót. Thế nhưng, cậu ta nghi ngờ bên đối phương ăn bớt ăn xén nguyên vật liệu, không có chứng cứ, chỉ bằng trực giác. Số liệu đối phương đưa ra tương đối hoàn chỉnh, hầu như không tìm được sơ hở nào cả.

Tên tự mãn B một bên đi đi lại lại, một bên phân tích, nhìn như đang xử lý việc quốc gia đại sự.

Đột nhiên, trong tài liệu của cậu ta có một ngày khiến tôi chú ý.

Ồ? Ngày đó không phải là…

“20 15 7 13”

Tôi lặp lại mấy chữ này một lần nữa: “20 15 7 13”

Tên tự mãn B không nói nữa, yên lặng cẩn thận nghe tôi nói.

“20 15 7 13, cái này là có ý gì? 20 15 7 13″ – Cậu ta lặp lại.

Tôi rất sốt ruột! Không nên lãng phí cơ hội biểu hiện này của tôi nha! Thực ra cái này cũng rất đơn giản, mặc dù cậu ta rất có hiểu biết về thời tiết, thế nhưng, nhờ vào khả năng thần giao cách cảm tôi với cậu ấy, tôi có thể khẳng định công trình này thật sự có vấn đề!!!

“Em biết rồi!!!” – Tên tự mãn B hét lớn một tiếng – “Là ngày 23 tháng 7 năm 2015 đúng không? Trong ngày đó vừa đúng có bão lớn đổ bộ, vậy nên bọn họ nói vật tư được vận chuyển đến công trường đã được ký nhận và giao hàng đơn thuần chỉ là giả!”

“Hàm Tiếu ca anh thật sự quá thông minh!” – Tên tự mãn B bỏ lại câu nói này rồi bận bịu ôm tư liệu vội vã rời đi.

Để tôi lại một mình nhìn bóng mình phản chiếu lại trên camera. Tốt xấu gì cũng phải mở camera ra chứ, nó đen xì một mảng làm tôi không nhìn được gì đây này tên khốn, đồ qua cầu rút ván.

Lần này tên tự mãn B rời đi hàng tiếng đồng hồ, lúc cậu ta trở lại thang máy lần thứ hai đã là buổi tối.

Cậu ta rất cao hứng, cao hứng đến nỗi bắt đầu lên cơn động kinh – “Hàm Tiếu ca, nếu anh có thể sống cùng em đến lúc chết thì tốt rồi.”

Tôi rất muốn nói, tôi đã chết. Ặc, hẳn là đã chết rồi nhỉ?

“Như vậy, chúng ta tiếp tục tưởng tượng cuộc sống bình thường nhé? Trong mấy ngày ngày, tưởng tượng cuộc sống cả đời của chúng ta.” Giọng nói của cậu ta rất vui, vui sướng đến mức tôi gần như không biết nó đang ẩn giấu biết bao đau khổ.

“3.” – Tôi rất hiếu kỳ cậu ta sẽ tưởng tượng nó như thế nào.

“Lần đầu tiên gặp anh là khi chúng ta còn đang đi nhà trẻ. Anh ở mẫu giáo lớn, em ở mẫu giáo bé. Ngày đó nắng đẹp, tắm nắng rất ấm áp. Đồ chơi của em bị cướp, thế nhưng em không khóc, bởi vì anh đã đánh đối phương một trận, giúp em cướp về. Hàm Tiếu ca anh đối với em thật tốt.” – Tên tự mãn B vui vẻ nói, mặt mày cong cong tràn đầy vẻ hạnh phúc.

Nghe sự tưởng tượng vừa ấu trĩ vừa hường phấn như chuyện thiếu nữ của cậu ta, còn vẻ mặt hiếm lạ mười phần kia, tôi cũng chẳng thèm nói “2″(Ngu ngốc). Nhưng thấy tên tự mãn B như vậy, “nơi mềm mại” trong lòng tôi bỗng giật một cái, tôi càng không đành lòng đánh vỡ “hồi ức” của cậu ta.

“Chúng ta ở trên bãi cỏ mềm mại trong sân nhà trẻ lăn, lộn nhào. Bên cạnh bồn hoa có một cái xích đu cũ làm bằng gỗ, để chiếm được nó, chúng ta luôn phải bắt nạt những bạn nhỏ khác. Anh còn dùng con dao nhỏ khắc chữ “Văn” lên, nói rằng cái xích đu này là của Nguyên Bính Văn. Lúc đó em vui muốn chết, về sau khi trưởng thành nhớ lại chi tiết này, em chợt nghĩ, có lẽ vì lúc đó anh còn không biết viết tên của mình, nên đã khắc một từ đơn giản nhất lên đó.”

Thời gian cả ngày hôm nay, được tên tự mãn B dùng để kể hết về quãng thời gian cậu ta cùng Lý Hàm Tiếu ở nhà trẻ và tiểu học.

Từ lúc là những đứa trẻ thò lò mũi xanh cần được bảo vệ, đến số lần bị giáo viên ném phấn vào đầu, đến chuyện phía sau tấm bảng bảng đen được giấu đầy cánh đom đóm.

Từng cái từng cái, khiến tôi không thể phân rõ đây là chân thực hay là mộng tưởng. Những việc này từng xảy ra sao? Hay đây chỉ là tưởng tượng của cậu ta?

Tự dưng tôi thấy có chút không được tự nhiên, như là đang nhìn lén quyển nhật kí mà người khác cẩn thận giấu đi.

Rõ ràng tôi không phải là Lý Hàm Tiếu, tại sao có thể chia sẻ tình yêu của hai người họ?

Tôi không nên đánh cắp thứ thuộc về người khác.

Ngày thứ hai, tôi không chịu nghe “chuyện xưa” của cậu ta nữa.

Biểu hiện cụ thể là bất kể cậu ta nói cái gì tôi đều hờ hững, thỉnh thoảng lên cơn thần kinh nói một loạt âm tiết không có ý nghĩa như “222222″ (Ngu ngốc), sau đó tôi rời khỏi thang máy.

Tôi xuyên qua những thang máy liên tục hoạt động trong toà nhà, cậu ta có mua máy dò linh hồn cũng không có biện pháp bắt được tôi.

Làm một con quỷ, tôi hoàn toàn không có khái niệm về thời gian, trong lúc cô đơn lạnh lẽo một mình, tâm tình ngứa ngáy khó nhịn thì phải nghe một câu chuyện bát quái mới an ủi được. Vì vậy, tôi chỉ có thể hết sức nhẫn nại nhẫn nại.

Tôi cố gắng hết sức dùng tư tưởng “cao thượng” để tự an ủi bản thân:

Không ham danh lợi không thể nhìn thấy con đường tương lai phía trước, không yên tĩnh thì không thể tập trung, tôi nhịn.

Không chịu để ý đến lợi ích của đất nước sống chết khó có thể tránh xa tai vạ, tôi nhịn.

Tình yêu không phải thứ muốn là có thể mua, tôi nhịn.

May mà ngày hôm nay chưa uống thuốc, cảm giác mình thật đáng yêu (4), tôi nhịn.

Tôi không nhịn được.

Giống như đàn ông nghiện thuốc lá nghiện rượu nghiện ma tuý, còn phụ nữ thích phim Hàn thích trang sức quý giá thích đi dạo phố.

Trong đầu tôi không ngừng tưởng tượng hình ảnh 3D của tên tự mãn B, hình như tính nghiện bát quái của tôi càng ngày càng nghiêm trọng rồi.

Không tự chủ được bắt đầu nhớ cậu ta.

Đó là một dấu hiệu không tốt, tôi nghĩ.

Lời người edit: Nhà mình vừa beta lại rồi, tên xấu xa B thật ra phải là tên tự mãn B mới đúng. Sai sót xíu, mn bỏ qua nha :

(1) Cúc hoa đồng âm nhưng khác nghĩa với dấu chấm câu. Cả câu đại ý là “giống như cúc hoa không phải là dấu câu vậy, tuy đồng âm nhưng khác nghĩa nha mày. Tao với thằng kia không phải cùng 1 người nha mày” (Tks cô Pas đã giải nghĩa dùm tôi 🙂

(2) Tao niên: từ lóng chỉ những cậu thiếu niên chỉ biết đắm chìm trong thế giới riêng của bản thân mà không quan tâm đến người khác

(3) Ý nói lúc đầu bé ma tưởng bạn Bính Văn chỉ sĩ diện hão thôi, ai ngờ cũng tự kỷ lắm

(4) Tên một bài hát đáng yêu của Trung Quốc. Link đây. Đoạn này chắc bé ma đang nhẩm lời bài hát này để tự an ủi bản thân.

FACEBOOK COMMENT


LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here