Vận động trên trên dưới dưới – CHƯƠNG 9: BẮT ĐẦU NGƯỢC NỮA RỒI ~ (THẬT RA CŨNG KHÔNG CÓ)

0
172

CHƯƠNG 9: BẮT ĐẦU NGƯỢC NỮA RỒI (THẬT RA CŨNG KHÔNG CÓ)

Editor: Diệp Phàm

Betor: Hahonglinh1999

(https://hahonglinh1999.wordpress.com)

Chờ đến lúc tôi chậm rì rì lượn từ thang máy này sang thang máy khác, cuối cùng lượn tới thang máy tôi muốn tới nhất thì bên trong đã không có một bóng người.

Nhưng chiếc loa ở trong thang máy này lại phát ra một âm thanh vô cùng kỳ lạ, giọng nói của tên tự mãn B không ngừng từ bên trong truyền đến:

“Một tuần em nhận được 13 bức thư tình, 3 bức đến từ các chị lớp trên, 4 bức đến từ các em gái lớp dưới, 5 bức đến từ các bạn nữ học cùng năm. Còn có một bức là của một nam sinh trắng trẻo đưa.

Nhưng một tuần anh lại chỉ nhận được 2 bức thư, bởi vì những bức khác đã bị em đã vứt hết trong lúc anh không chú ý.”

. . .

Tiểu tử thối này, lúc mơ mộng cũng muốn làm chuyện xấu nữa.

“Để có thể học chung lớp với anh, trong thời gian nghỉ đông và nghỉ hè, ngoại trừ việc quấn quít lấy anh, những lúc khác em đều ở nhà đọc sách.”

Việc tán tỉnh và học tập đều không bị lẫn lộn, cậu ta chắc chắn sẽ rất thành công.

“Vào ngày em vừa thi xong Cao đẳng, nhân lúc anh uống say, em đã hôn anh. Môi của anh rất mềm, rất ấm áp, đáng tiếc là còn chưa cảm nhận được cái gì đã phải buông ra.”

Thanh âm của cậu ta không nhanh không chậm, thậm chí còn mang theo một ít chờ mong: “Ngày hôm nay tới đây thôi, ngày mai nên tiếp tục thế nào nhỉ? Em muốn (giọng nói chậm chạp tràn đầy xấu xa) anh nói nam nam sinh tử thì thế nào? Ngày mai nếu anh còn không phối hợp với em, em sẽ để anh… hừ hừ anh hiểu đấy, song bào thai hay là long phượng thai đây? Thật sự rất khó chọn.”

Tôi –|||, tên nhóc này lại học ai cái kiểu suy nghĩ bậy bạ lung tung này đây.

Chiếc camera nho nhỏ phát đi phát lại những âm thanh đã thu được, tận chức tận trách, đến tận lúc hết pin, mới trơ trọi đứng ở đó.

Tôi nghĩ tên nhóc này chính là một tên xấu xa, hoàn toàn không phải là người tốt. Kể câu chuyện về Lý Hàm Tiếu, thế nhưng mà lại hư cấu quá mức tưởng tượng.

Tuy tôi nghĩ nam nam sinh tử và vân vân cũng rất đáng yêu, nhưng điều kiện tiên quyết là, cái “người may mắn” được sinh con kia không phải tôi. Bạn hiểu mà, tên tự mãn B vẫn luôn nghĩ là tôi.

Tôi đi đi lại lại, cuối cùng, để cứu vãn người thanh niên đã lầm đường lạc lối kia, để phòng ngừa tên tự mãn B tiếp tục “hắc hóa” (ngày càng đen tối), đành ra một quyết định vì đại nghĩa diệt thân —— ngày mai tiếp tục nghe câu chuyện hư cấu của cậu ta, đến lúc thích hợp thì phải ra tay khen cậu ta một chút, như vậy mới có lợi cho thân thể và tinh thần khỏe mạnh của cậu ta, cũng như là danh dự của tôi.

Trải qua một đêm để điều chỉnh tâm tình, lấy ra hết dũng khí và ý chí chiến đấu, tôi cảm thấy mình rất tự tin! Bất kể phát sinh tình huống gì, tôi đều có thể gặp dữ hóa lành nhanh chóng trốn khỏi cái xấu, đại cát đại lợi kỳ khai đắc thắng! Nắm chặt tay! Mắt long lanh như những vì sao!

Thế nhưng, trời tính không bằng người tính.

Ngày thứ hai, cậu ta không tới.

Tôi có chút không yên lòng, nhỡ cậu ta xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn thì sao? Dù sao, trong mắt cậu ta, Lý Hàm Tiếu cũng là người khá quan trọng.

Ngày thứ ba, cậu ta vẫn không tới.

Cậu ta đi công tác sao?

Tôi bắt đầu lo lắng, không ngừng xuyên qua các thang máy, nỗ lực thu hoạch tin tức trong lời nói của mọi người.

Thế nhưng, không thu hoạch được gì cả.

Ngày thứ tư, cuối cùng cậu ta cũng đến. Vẻ mặt phong trần mệt mỏi, thở hổn hển.

Thang máy dừng ở tầng 1 vừa mở ra, cậu ta đã vội vã chạy vào, lấy điện thoại di động ra lắc lắc tìm kiếm tín hiệu gì đó, giống như đang tìm kiếm tôi, lớn tiếng gọi: “Hàm Tiếu ca anh còn ở đây không?”

Hình như cậu ta rất lo lắng, tôi cũng không kịp nghĩ nên chọc ghẹo cậu ta thế nào khi cậu ta quay lại, nên trả lời ngay: “2.” (Ngu ngốc)

Cậu ta thở mạnh từng ngụm lớn, giọng nói mang theo sự vui mừng, “Tốt quá, tốt quá, còn kịp.”

Cậu ta cũng không giải thích về hai ngày vắng mặt, mà vội vã nói: “Chúng ta tiếp tục, sự tình lần trước…”

Tôi biết, cậu ta đang muốn kể tiếp chuyện xưa của cậu ta và Lý Hàm Tiếu.

Cậu ta nói rất nhanh, rất gấp, rất nhiều chuyện đều chỉ kể sơ lược, không hề tỉ mỉ. Rất rõ ràng, cậu ta đang giành giật từng phút một vì một việc gì đó, tuy rằng tôi không biết nguyên nhân.

“Sau khi tốt nghiệp đại học, chúng ta đi du học nước ngoài, lén lút đến Hà Lan lấy giấy đăng ký kết hôn. Ngày đó rất lạnh, mưa rơi lác đác, nhưng em lại nghĩ đấy là khi “mùa xuân” của mình đang đến sớm. (mùa xuân: ẩn dụ cho niềm vui, tốt đẹp)

Anh có biết cảm giác khi em muốn anh chỉ thuộc về một mình em không?

Nó giống như một vết nứt trên dòng sông Hoàng Hà đóng băng, nước sông gợn sóng vui vẻ chảy phía dưới mặt băng giống như ở thế giới này, em có nơi trở về, có thứ đế lưu luyến, có giá trị tồn tại giống như, khi anh nằm viện, em có thể quang minh chính đại viết lên giấy tờ tên của chúng ta! Cho tất cả mọi người biết anh là của em! Ai cũng không thể cướp đi!”

“Chúng ta sẽ tìm người mang thai hộ một cặp sinh đôi là con gái, nhìn các con từ những đứa nhỏ trưởng thành thành hai đại mỹ nhân, bị đám nhóc xấu tính săn đón, còn chúng ta thì dần già đi, còn ước định sẽ cùng nhau chết chung một lúc.”

“Hàm Tiếu ca, anh nguyện ý không?” Cậu ta ngẩng đầu, mái tóc xốc xếch hơi rung động, ánh mắt sáng ngời lóe lên sự thấp thỏm và chờ mong, thận trọng hỏi, “Đây là kết cục của chuyện xưa, anh có nguyện ý không?”

Trong thang máy rất yên tĩnh, tôi im lặng, cậu ta cũng không nói, chỉ có tiếng hít thở ngày một nặng nề.

Một lúc lâu sau, cậu ta mở miệng, khẽ nhếch môi, cười rất gượng ép, trong ánh mắt đong đầy sự đau thương tĩnh mịch: “Em chỉ đùa với anh một chút mà thôi, đừng coi nó là thật.”

“Đúng vậy, chỉ là đùa mà thôi.” Cậu ta cường điệu.

Cũng không biết là cậu ta đang thuyết phục tôi, hay là thuyết phục chính mình.

Tôi có thể từ chối nói ra cảm nhận lúc này của mình không? Tôi bắt đầu cảm thấy hối hận khi tự cuốn mình vào câu chuyện rắc rối này.

Thế nhưng, cậu ta thực sự đang rất khổ sở.

Gạt cậu ta một chút cũng tốt.

Có lẽ, tôi cũng đang muốn lừa dối chính mình.

Tôi vừa định mở miệng, đột nhiên điện thoại của cậu ta vang lên. Cầm lên nhìn một chút, do dự trong chốc lát, cậu ta nhấn nút nghe rồi đặt điện thoại bên tai.

Không biết đối phương nói gì đó, cả người cậu ta thoáng ngây dại, vẫn không nhúc nhích, ánh mắt trống rỗng.

“1” Tôi mở miệng.

Tôi không biết là bản thân đang trả lời vấn đề của cậu ta, hay là đang nói “Cái gì vậy?” nữa.

Đừng hỏi tôi, tôi cũng không biết.

Cậu ta vẫn không có bất kỳ phản ứng nào, giống như bị trúng tà vậy.

“1 1 1″ Tôi không cam lòng khi bị cậu ta không để ý.

Cậu ta rốt cục lấy lại tinh thần, nhưng vẫn còn có chút ngơ ngác.

Một lúc lâu sau, cậu ta mới chậm chạp ngẩng đầu, ngẩn người nhìn thẳng bốn phía thang máy, thanh âm gợn sóng không chút sợ hãi, “Lý Hàm Tiếu tỉnh rồi, anh là ai?”

Sau khi nói những lời này, cậu ta mới hoàn toàn lấy lại được tinh thần. Nuốt một ngụm nước bọt, thanh âm có chút run run, ánh mắt tàn nhẫn đến dọa người, lớn tiếng chất vấn, “Lý Hàm Tiếu tỉnh rồi, anh rốt cuộc là ai?!”

FACEBOOK COMMENT


LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here