Hòa ly – [HL] – CHƯƠNG 2.

0
267

Chương 2: Lục Tử An, nếu như ngươi khi đó nói cho ta biết, ngươi không thích nam nhân,cũng không biến thành . . . ngày hôm nay.

Tạ Y tay run một cái, chậm rãi ngẩng đầu.

“Lúc này phá thai dễ tổn hại thân thể, đến lúc đó ta ở trước Tạ tể tướng, sợ là khó mà giao phó.”

Lục Sâm đều đem lời này nói ra, y phản bác nữa, ngược lại có vẻ chính mình hẹp hòi, thái độ không biết tốt xấu.

Vì vậy dứt khoát tìm một thời gian thanh tịnh, hai người nghĩ nội dung hòa thuận xa rời, lại chính thức chuyển đến trên bàn Tông Chính tự.

(trông nom sổ sách, ngọc phả, đền miếu trong hoàng tộc giải quyết các vấn đề có liên quan đến các thân vương, công tử, công tôn,…)

Cuối cùng nhất biệt lưỡng khoan, mỗi bên phát sinh vui vẻ.

(một cuộc từ biệt khiến cả hai đều thoải mái.)

Tạ Y sau khi ly khai Tả tướng Phủ, trực tiếp dọn đến một biệt viện tĩnh mịch của bản thân sớm mua lúc còn ở ngoại ô Kinh đô.

Đình viện hoang vắng, nhưng quét tước dọn dẹp còn có thể ở. Đáng mừng nhất là trong đình có một gốc cây hải đường rất lớn, đối diện phòng ngủ của y.

Thỉnh thoảng mệt mỏi, Tạ Y cũng sẽ xoa xoa bụng của mình một phen, phỏng đoán đứa nhỏ trong bụng này là một nha đầu hay là tiểu tử.

Ước chừng là một nam hài, Tạ Y nghĩ — nếu không phải là ói lợi hại như vậy, y đã sớm trở về Hàn Lâm Viện biên thư đi.

(biên soạn sách)

Qua hai tháng, lần lượt có người đưa tới thuốc bổ.

Đến sáu tháng, lại đem đến hai nha hoàn tay chân lanh lợi.

Tới tám tháng, bà đỡ bắt đầu đúng giờ tới bái phỏng biệt viện.

Cho đến một đêm khuya ngày nào đó.

Tạ Y bị tiểu tử trong bụng không an phận dằn vặt tâm phiền ý loạn, xoay đi xoay lại vô số tư thế đều không cách nào chìm vào giấc ngủ.

Đột nhiên có một bàn tay lớn nhẹ nhàng phe phẩy ở trên bụng cao ngất của y, dường như giống như đang an ủi vị tiểu tổ tông trong bụng kia.

Quả là kỳ quái, một lát sau, Tạ Y lại đích xác cảm thấy bụng tựa hồ an ổn trở lại.

Thở dốc một hồi, y nhắm mắt lại nhàn nhạt nói: “Vì cái gì không thú thê?”

Ngón tay của người kia theo phần bụng một mực bịn rịn đến đôi môi rạn nứt khô hanh của y, đáp phi sở vấn nói: “… Thật xin lỗi.”

(ông nói gà, bà nói vịt.)

Một khắc nghe được câu này, Tạ Y đột nhiên cảm thấy tâm tư mệt chết đi mệt chết đi.

Mệt đến mức ngay cả nước mắt đều ngừng không được, thanh âm cố ý một dạng như cũ.

“… Mà thôi. Chờ lần này sanh xong, ta trở về Hàn Lâm Viện, lúc đi trong kho còn cuốn Hậu Hán Thư mới biên soạn hết một nửa.”

Không biết sao, chứng kiến bộ dáng như không có chuyện gì xảy ra kia của Tạ Y, Lục Sâm không tự chủ nhíu mày lại.

“Dù nói thế nào, giữa hai người chúng ta cũng đã có một hài tử, tương lai còn sắp sẽ có đứa thứ hai.”

“Cho nên?” Tạ Y mở mắt ra, cùng nam nhân bốn mắt nhìn nhau.

“Theo ta trở về, ta sẽ đối đãi ngươi như lúc ban đầu.” Lục Sâm lẳng lặng nói.

Không có người hồi đáp, bên trong nhất thời an tĩnh, kỹ lưỡng có thể nghe mũi gió ngoài cửa sổ tỉ mỉ như mưa mùa xuân.

“Lục Tử An.” hồi lâu, Tạ Y chợt nhẹ giọng đọc lên tên tự của Lục Sâm.

Lục Sâm sửng sốt, hắn đã rất lâu chưa từng nghe qua Tạ Y gọi hắn như vậy.

“Tạ Y ta, cũng là đường đường một nam tử hán, nhược quán năm ấy, đã từng đi Quỳnh Lâm yến đệ nhất tịch. Trước đây sở dĩ nguyện ý gả cho ngươi, thậm chí có thể chịu đựng… sinh tử chi thống. Bất quá là bởi vì, ta thích ngươi.”

(thời xưa gọi thanh niên khoảng 20 tuổi là nhược quán.)

“Nếu như ngươi khi đó chịu nói cho ta biết, ngươi căn bản không thích nam tử, ta tự nhiên sẽ nhượng bộ lui binh, từ nay về sau tuyệt không dây dưa.”

“Cũng không trở thành… hiện tại.”

Tạ Y thanh âm dần dần thấp xuống, nhưng lông mi không ngừng run rẩy vẫn là tiết lộ nội tâm không bình tĩnh của y.

“Chuyện cho tới bây giờ, coi như ngươi thật có thể đối đãi như lúc ban đầu, ta lại không làm được rồi.”

Lục Sâm rũ mi, không nói gì. Hồi lâu, lại trực tiếp đi.

Tạ Y nghiêng khuôn mặt trong bóng tối thở một hơi dài nhẹ nhõm, nhưng không biết sao, trong lòng vẫn lại mơ hồ đầy trống rỗng.

Có lẽ là ảo giác.

Thế nhưng ngày hôm sau, chẳng những Lục Sâm lại tới, hắn còn mang tới một cái tiểu kinh hỉ.

Hẳn là Lạc Nhi đang bi bô tập nói.

Sợ Lạc Nhi đụng phải bụng y, Lục Sâm thậm chí luôn luôn túc trực ở bên cạnh y. Chỉ cần bàn tay nhỏ bé mềm mại của Lạc Nhi lại gần Tạ Y, lập tức bị phụ thân nó tóm trở về chỗ cũ, sau đó gắng sức bò ra bên ngoài.

Rất nhanh, lại muốn đến thời kì sinh sản.

Nhưng lúc này đây, lại cố ý xảy ra chuyện không may.

[Còn tiếp]

“[HL] – Chương 2.”

FACEBOOK COMMENT


LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here