Hòa ly – [HL] – CHƯƠNG 3.

0
272

Chương 3: Tạ Y nghe tiếng quay đầu lại, lúc này mới chú ý tới, ở trên mặt tuyết phía sau y, có một đường màu đỏ thẫm, một mực kéo dài tới dưới chân y.

Tạ Y là ở một đêm tuyết bắt đầu đau bụng muốn sinh.

Nhớ lại ngày đó mây đen đã mau kéo đến, chỉ mới một lát sau, bên ngoài cái gì cũng không nhìn thấy.

Tạ Y sớm liền cầm đèn, đang chuẩn bị xem lại một hồi sách liền đi ngủ. Mới vừa giở cuốn “Thượng Kinh” một lát, bỗng nhiên liền nghe được tiếng gõ cửa “Rầm rầm rầm” ngoài cánh cửa truyền tới, lại một tiếng so với một tiếng dồn dập, vô duyên vô cớ thật khéo làm người khác bực dọc.

Choàng thêm ngoại sam, Tạ Y dừng sức kéo then cửa ra. Chỉ nghe “vù” một tiếng, phong tuyết đầy trời nhất thời hút ngược vào trong phòng.

Lạnh buốt thấu xương.

Cùng lúc đó, một giọng nam già nua quen thuộc run lẩy bẩy nói: “… Công tử! Công tử a! Không xong… Lục đại nhân hắn–“

Tạ Y trong lòng chấn động mạnh một cái, chợt liền có chút dự cảm không rõ, thế nhưng ngoài mặt vẫn là cắn răng thấp giọng quở trách: “Nói rõ ràng! Họ Lục làm sao?”

Lục Sâm xảy ra chuyện rồi.

Không phải không biết, Lục Sâm chính là loại người vì đạt được mục đích có thể không chừa thủ đoạn nào, chung quy vì mượn thể lực Tạ gia, hắn ngay cả đoạn tụ cũng bằng lòng lấy. Nhưng chân chính muốn hắn triệt để thất bại, nhưng lại là một chuyện khác.

Kết đảng lộng quyền, công cao lấn chủ.

Chữ chữ đều là tội danh.

Tạ Y sử dụng mối quan hệ giao thiệp đã là nửa đêm, chỉ có khó khăn lắm mới được một cơ hội thăm Lục Sâm, mặc dù chỉ là thời gian một nén nhang ngắn ngủi.

Thiên lao âm u mà ngoằn ngoèo.

Nhưng mà Lục Sâm vừa nhìn thấy y, trên mặt thần sắc lại lộ ra vài phần chán ghét châm chọc, mặc y nói cái gì, tự nhiên không đáp lời.

Tạ Y uổng phí nói nửa ngày, nhưng chỉ là trước mắt quanh co thuyết khách người điếc. Nhất thời chỉ cảm thấy tâm trạng kích động, hơi nưới làm cho trước mắt y hoàn toàn mơ hồ.

(tên gốc là “Lobby” – dịch là “nhà vận động hành lang”: Lobby về nghĩa đen gốc tiếng Anh, là hành lang rộng của nhà Quốc hội, nhưng còn có nghĩa bóng rất thông dụng, đó là “vận động người có chức, có quyền nhằm giúp mình đạt được mục đích gì đó về kinh tế, chính trị, xã hội…”. Vận động hành lang là cố gắng gây ảnh hưởng đến suy nghĩ của những nhà lập pháp hay các quan chức chính quyền khác để ủng hộ hay phản đối một vấn đề cụ thể.)

“Lục… Sâm.” Tạ Y chầm chậm chầm chậm mà nức nở nói, tay trái ở trong tay áo hung hăng nắm thành quả đấm. “Ngươi nếu muốn chết, có thể. Đừng vọng tưởng ta sẽ thay ngươi nhặt xác, cũng đừng vọng tưởng Lạc Nhi sau khi lớn lên, sẽ còn nhớ được có người cha là ngươi.”

Nói xong xoay người rời đi.

Thế mà còn chưa đi được mấy bước, Tạ Y liền cảm thấy xuất hiện một tia không ổn.

Dựa vào ý chí gắng gượng đi ra sau Thiên lao, tôi tới một mực đi theo phía sau y bỗng nhiên kinh hô: “Tạ đại nhân… Ngài, ngài —“

Đèn trước Thiên lao sáng rực, Tạ Y nghe tiếng quay đầu lại, lúc này mới chú ý tới, ở trên mặt tuyết y đi qua, có một vệt dài màu đỏ thẫm,

một mực kéo dài tới dưới chân y.

Ngày đó khi tuyết ngừng, Tạ Y sinh hạ một nam hài.

Nhưng chính y, cũng trọn bảy ngày sau, mới tỉnh lại.

Thời điểm ở trong hôn mê, Tạ Y luôn luôn lặp đi lặp lại một giấc mộng thật dài.

Trong mộng, y vẫn là một thiếu niên khoảng hai mươi, gia thế cao quý lại thêm kim bảng đề danh. Khi đó trong lòng y chất chứa đều là giang sơn vạn lý thiên thu vĩ nghiệp, không biết vui sướng đến mức nào.

(giang sơn nghìn dặm, sự nhiệp nghìn đời.)

Sau đó, y liền gặp người kia.

Đến Quỳnh Lâm yến rõ ràng có nhiều học tử như vậy, Tạ Y lại liếc mắt liền thấy được hắn.

Lục Sâm khi đó, còn chưa có loại kiêu ngạo thâm trầm sau này, nhiều nhất chỉ là một người thiếu niên tuấn mỹ khí chất có vẻ hơi âm trầm mà thôi. Có lẽ trưởng thành có chút hơn thiếu niên bình thường, cho nên dáng người tuy cao, nhưng dù sao vẫn là toát ra chút khí tức đơn bạc.

Thiếu niên Tạ Y mím môi cười đi vòng qua trước mặt hắn, hơi cúi người đối với hắn hành lễ: “Tại hạ Tạ Y. Người nhà Tạ Vương, ăn bám cha mẹ. Xin hỏi các hạ–”

(chém a ==’)

Người nọ trông thấy y, vốn là ngẩn người, tiếp đó tầm mắt đột nhiên chuyển sang hướng khác, tiếu ý trên khóe miệng lại hiện lên rõ ràng.

Tạ Y đột nhiên nói không ra lời.

Từ giờ khắc này, trong giang sơn vạn lý của Tạ Y, lại thêm một thân ảnh thon gầy thanh nhã.

Mà ý hợp tâm đầu cũng tốt, cô đơn tương tư cũng được, đời này của y, đại khái cũng không chạy khỏi trận thâu tâm này.

[Còn tiếp]

Chúc mừng Ngày Quốc tế Độc thân!!

“[HL] – Chương 3.”

FACEBOOK COMMENT


LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here