Hòa ly – [HL] – CHƯƠNG 4.

0
304

Chương 4: Lục Sâm gần như tham lam quét mắt nhìn người dưới thân, dung mạo y, thân thể y, còn có… tiếng y rên rỉ..

Tạ Y sau khi tỉnh lại, cư xử cực kỳ lãnh tĩnh, ăn liền ăn, ngủ liền ngủ, giống như đã sớm đem chuyện phát sinh trong đêm tuyết kia quên béng.

Hôm nay y đang ghé vào trên giường chơi đùa với Lạc Nhi. Hài tử chính là đang trong thời kỳ mọc răng, bắt được đầu ngón tay của y liền một mạch nhét vào trong miệng, vui vẻ gặm gặm gặm. Lúc hai người đang chơi đùa đến hưng trí, chợt có người tiến tới báo tin, nói phạm quan Lục Sâm đã khởi hành đi phương Bắc.

Tạ Y tay run một cái, thản nhiên nói “Đã biết.”

Bên dưới hài tử vẫn vui vẻ nháy đôi mắt to lấp lánh, nước miếng trong suốt chảy bên miệng, hoàn toàn không biết người cha kia của nó, thiếu chút nữa liền không còn nữa.

Lại càng sẽ không biết, ở nơi này, đã từng có bao nhiêu nguy hiểm.

Đúng là tử lý đào sanh.

(tìm được đường sống trong chỗ chết.)

Ngày đó trôi qua, Tạ Y vẫn như cũ bắt đầu một ngày mới, như cũ mà biên thư, như cũ mà bắt đầu cuộc sống thường ngày, bởi vì sinh con mà sắc mặt tái nhợt đi xuống cũng dần dần hồng nhuận. Cuộc sống thường ngày trôi qua, trong lúc mọi người đều cảm thấy y có thể coi là từ trong bóng ma Lục Sâm đi ra, Tạ Y lại mất tích.

Chỉ để lại thư từ quan, số tiền lớn phân phát tôi tớ, y một mình dắt một tiểu oa nhi, từ cánh cửa sải bước ra, lại cũng không có trở lại.

Bão cát nơi phía Bắc Trường Thành cực kỳ khiến người ta mệt nhọc.

Mà Lục Sâm ở nơi cát bay khắp trời này đã ngây người tròn nửa năm.

Liều mạng làm xong công việc hôm nay, Lục Sâm thở hổn hển không ngừng. Đám giám sát phụ cận đã sớm chạy không còn một bóng người, nghe nói hôm nay có mã xa từ phía Tây tới chở tiểu mỹ nhân, vừa vặn ở chỗ này lưu lại một đêm. Đám nam nhân lâu lắm không có ra ngoài ăn mặn toàn bộ đều sôi nổi, vẫn chưa tới ban đêm, người người con mắt đều sáng rực.

Có người nhiều chuyện hỏi Lục Sâm tại sao không đi.

Hắn cười nhạt một cái nói, đoạn tụ.

Người nọ vỗ đùi: ” Cái này không sao cả! Ta nghe nói chỗ mỹ nhân kia cũng có nghiên cứu qua cái này của nam tử, bàn về tư vị tiêu hồn liền so với thiếu nữ xuân xanh tuyệt không kém.”

Lục Sâm vẫn là lắc đầu một cái, người nọ liền cười hì hì rời đi.

Kết quả đến buổi tối, mỹ nhân lại tự mình tìm tới cửa.

Tiếc là mỹ nhân dùng khinh sa che mặt, lại không thấy rõ diện mạo. Thế nhưng vòng eo tuyết trắng lộ ra bên ngoài, giấu cũng không giấu được một cỗ phong lưu.

( lụa mỏng)

Lục Sâm đột nhiên nổi lên lửa giận.

Thuận tay kéo lấy một đoạn dây thừng, thuần thục trói chặt cổ tay mỹ nhân, lại tàn bạo ghìm đầu xuống giường. Lục Sâm cũng không cởi bỏ hẳn y phục mặc như có như không trên người mỹ nhân kia, một mực giải phóng hạ thân căng đau của bản thân, dửng dưng cứ thế mà đâm vào.

Đối phương ước chừng gần đây vẫn không có nếm qua nam nhân, chỗ kia vẫn chặt đến mức khó chịu, Lục Sâm một lòng liều mạng gây rối, rõ ràng có thể cảm giác được đối phương đau đến mức âm thầm hút khí.

Lục Sâm không tự chủ lại thả chậm tốc độ, chỉ ở nơi miệng huyệt chậm rãi cọ xát, kiên nhẫn chờ đợi đối phương động tình, hậu huyệt cũng đủ ẩm ướt, mới một lần nữa một mạch đâm vào.

Ân ái xong, mỹ nhân chống thân thể loạng choạng ngồi dậy. Lục Sâm lặng lẽ nhìn, cuối cùng nhịn không được nói: “Ta còn tưởng rằng Tạ đại nhân là đặc biệt đến thăm tại hạ, hiện tại xem ra, có lẽ chỉ là một người qua đường vội vàng mà thôi.”

Vị chua trong giọng nói khắc nghiệt kia, ngay cả chính hắn cũng không phát hiện được.

Tạ Y thấp giọng nói: “Ngươi không biết, nơi sa mạc nghìn dặm, gần đây cũng chỉ có một đội nhân mã chịu vào, ta cũng là không có biện pháp khác.”

Y không giải thích rõ ràng, một lời giải thích này, Lục Sâm trái lại nhớ tới hạ ngọ người nọ miêu tả “tư vị tiêu hồn”, nhất thời sắc mặt cũng thay đổi. Tạ Y cũng không hiểu hắn vừa đùa giỡn cái gì, vừa định đứng dậy xuống giường, lại đột nhiên liền bị nam nhân chặn ngang đè ngã, hai cái bắp đùi cũng bị mạnh mẽ tách ra.

Chỉ thấy tiểu huyệt vừa nãy bị sử dụng quá mức đã chuyển sang màu đỏ thẫm, bên ngoài vẫn đang chậm rãi chảy ra bạch trọc của hắn. Lục Sâm gần như tham lam quét mắt nhìn người dưới thân, dung mạo y, thân thể y, còn có… tiếng y rên rỉ.

Tất cả đều là của hắn.

Nghĩ đến đây, hạ thân của Lục Sâm lại một lần nữa vụng về động d*c. Hết lần này tới lần khác Tạ Y bị lộng vài lần, đại khái là thỏa mãn, mặt đỏ tới mang tai mà muốn đem hai chân khép lại. Lục Sâm đâu chịu để cho y làm theo ý muốn, ngay tức khắc đem côn thịt nóng hổi hung hăng tiến vào.

Tạ Y đột nhiên không kịp chuẩn bị mà “a” một tiếng, khóe mắt cũng hiện ra vệt đỏ, một bộ dáng đáng thương bị khi dễ.

Lục Sâm nhịn không được, gầm nhẹ một tiếng, lại mạnh mẽ ra ra vào vào mà làm. Từng chút từng chút, Tạ Y xém chút nữa muốn đụng tới đầu giường, lại bị nam nhân một phát ôm trở lại, thuận tiện hạ thân đôi bên chuyển sang tư thế thân mật khăng khít, hung hăng hôn lên.

Hai đôi môi quấn quít, nước bọt tràn ra. Một đêm này, thật sự là điên loan đảo phượng, một tư vị tiêu hồn.

Ngày hôm sau, Lục Sâm trong giấc ngủ say tỉnh lại, theo bản năng liền hướng bên người duỗi tay tìm kiếm, lại chỉ mò được một khoảng không băng lãnh.

Nếu như không phải cái loại tính chất của chuyện này qua đi vẫn còn đặc biệt mệt mỏi, Lục Sâm nhất định cho rằng, đêm qua bất quá là giấc mộng xuân.

Hắn nhếch miệng lên, nụ cười kia, quả thực có thể gọi là dữ tợn.

[Còn tiếp]

3 thoughts on “[HL] – Chương 4.”

thechronicles0134

nói:

28 Tháng Mười Một 2017 lúc 5 h 52 min

từ cánh cửa sãi bước ra = sải

cự kỳ khiến người ta =cực

nước bọ tràn ra = bọt

Số lượt thíchSố lượt thích

Phản hồi

Lam

nói:

29 Tháng Mười Một 2017 lúc 12 h 14 min

cảm ơn bạn đã check lỗi giùm mình. để mình sửa lại (눈눈)

Số lượt thíchLiked by 1 person

Phản hồi

FACEBOOK COMMENT


LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here