Hòa ly – [HL] – CHƯƠNG 5.

0
298

Chương 5: Hắn trầm mặc một hồi, nở nụ cười: “Thuận tiện để cho ta ngủ một giấc? Tạ Huyền Lãng, ngươi thật là đủ phóng khoáng.”

Lục Sâm hô một tiếng vén mành cửa lên, nhanh chân đi ra ngoài, dưới chân một mạch đạp phải cục đá xột xoạt kêu lên.

Ngày hôm qua một vài người dựng lều vải sống tạm ven bờ sông cách nơi bọn họ đóng quân không xa, lúc này sắc trời còn sớm, chỉ có vẻn vẹn mấy cô nương trẻ tuổi ríu rít đi ra rửa mặt, ngoài ra, còn có thể nghe được có loáng thoáng tiếng trẻ nhỏ khóc.

Trẻ… nhỏ? ! !

Lục Sâm trong lòng khẽ động, gấp gáp chạy, vòng qua mấy đỉnh lều vải kia, quả nhiên ở bờ sông dưới gốc cây Hồ Dương tìm thấy Tạ Y.

Lúc này Tạ Y đã thay y phục nam tử bình thường, một thân hắc lam sắc làm vóc người y càng có vẻ gầy gò, Lạc Nhi so với trước đây lớn hơn một chút đang chuyên tâm đào bùn, một nhãi con khác chưa từng thấy lại ở trong ngực y khóc thút thít.

Lục Sâm không nhúc nhích, cứ như vậy đứng tại chỗ, bình tĩnh nhìn bọn họ một lúc lâu.

Chỉ thấy Tạ Y vẫn vụng về dụ dỗ tiểu ma vương trong ngực, gấp đến độ trên đầu cũng đổ đầy mồ hôi.

Một lát sau, Lục Sâm thực sự không thể chịu được nữa, dứt khoát vài bước tiến đến trước mặt Tạ Y, thân thủ nhanh nhẹn gạt ra nút áo y, lại gắng sức xé ra.

Tạ Y chỉ cảm thấy trước ngực một luồng mát lạnh, không đợi y phản ứng kịp, Lục Sâm đã nhanh chóng dùng tay kia đem tiểu ma vương khóc thút thít hướng ngực Tạ Y vừa được mở ra đè một cái.

Tiếng khóc im bặt.

Tiểu ma vương tìm được bảo bối, thỏa mãn hút đến phát ra tiếng, sắc mặt Tạ Y nhất thời trở nên có chút kỳ quái, lại có chút ẩn nhẫn.

Cũng may Lạc Nhi lúc này cũng phát hiện ra phụ thân nó đã lâu không gặp, lập tức quăng bùn, vui sướng nhào vào trong lòng Lục Sâm.

Lục Sâm sờ sờ đầu Lạc nhi, con mắt nhìn chằm chằm tiểu bất điểm trong ngực Tạ y nói:

“Đây chính là lão nhị ngươi đã sanh cho ta sao?”

Tạ Y cảm thấy có chút xấu hổ, cúi đầu không đáp.

Y không nói lời nào, Lục Sâm liền chính mình kề vào tai nói nhỏ: “Ta nói, hai đứa như vậy đủ rồi, lúc này cũng đừng lại mang bầu.”

Hắn chủ ý là muốn trêu chọc một phen, nhưng Tạ Y lại toàn thân chấn động.

Một lát sau, Tạ Y cúi đầu chậm rãi đáp: “Ngược lại chúng ta đã hòa ly rồi. Cho dù lại có bầu, cũng không phiền Tử Anh huynh hao tâm.”

Lục Sâm ban đầu tâm tình tốt lắm mím môi cười, sau khi nghe được Tạ Y đáp lời, đường cong bên môi từ từ lạnh xuống.

“Ngươi có ý gì.”

Tạ Y đóng y phục xong, bình tĩnh nhìn thẳng hắn: “Tục ngữ nói, một đêm phu thê trăm năm ân ái. Tốt xấu chúng ta cũng làm mấy năm phu thê, ngươi vừa gặp nạn, ta không đến thăm thì làm sao có đạo lý.”

Lục Sân trầm mặc một hồi, nở nụ cười: “Thuận tiện để cho ta ngủ một giấc? Tạ Huyền Lãng, ngươi thật là đủ phóng khoáng.”

Tạ Y không đáp lời, một mực ôm hài tử đứng lên liền trở về, còn không có bước mấy bước, đã bị Lục Sâm mạc danh nổi giận một đường lôi trở lại, thô bạo đè tới trên thân cây Hồ Dương.

“Từ Kinh Đô đến đây, ước chừng cách xa mấy ngàn dặm, ngươi mang theo hai cái nhi tử không ngại cực khổ bôn ba đến nơi đây, lẽ nào chỉ vì nhìn ta một chút có phải hay không còn sống?” Lục Sâm chăm chăm nhìn vào y, nghiến răng hỏi: “Tạ Huyền Lãng, ngươi lừa gạt ai?”

Tạ Y run rẩy rũ xuống lông mi, hé miệng nhưng cái gì đều không nói ra miệng.

Y có thể nói cái gì? Những lời trong lòng kia nếu như nói ra, chẳng qua là tự rước lấy nhục.

Ban đầu cho là, mình đã có thể buông xuống. Trải qua trận tai ương bất ngờ trong lao ngục kia, lại làm cho y triệt để minh bạch, đối với Lục Sâm này, y đã vô phương cứu chữa rồi.

Cho dù biết hắn không thích nam tử.

Cho dù biết hắn chỉ coi y trở thành…

Thôi được.

[Còn tiếp]

“[HL] – Chương 5.”

FACEBOOK COMMENT


LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here