Hòa ly – [HL] – CHƯƠNG 6.

0
277

Chương 6: Tiểu ma vương: “… Trên đời sao lại có người vô liêm sỉ như thế.”

Bị bức đến nóng nảy, Tạ Y dứt khoát quay đầu nhắm mắt lại, miệng cũng mím môi thật chặt.

Một bộ dáng yếu đuối rất sợ bị người ta biết được tâm sự.

Lục Sâm cong cong môi, ánh mắt thâm trầm rơi xuống trước ngực Tạ Y. Y mới vừa uy qua hài tử, ngực chỉ đóng lại một cách lỏng lẻo, mới vừa rồi bị Lục Sâm lôi kéo lại bung ra, mơ hồ lộ ra trước ngực kia đầu nhũ tựa như hai viên hạt lựu nhỏ.

Lục Sâm kìm lòng không đặng tham lam vươn ra ngón tay, chỉ dùng bàn tay mềm mại nhẹ nhàng vân vê một bên đầu v* bên trong rõ ràng muốn sưng đỏ, quả nhiên không bao lâu liền có chất lỏng màu trắng sữa chậm rãi chảy ra, run rẩy trên đỉnh đầu v*, bộ dáng muốn chảy xuống cũng không được, đúng là hết sức tình sắc.

“Tạ đại nhân, ngươi trướng sữa rồi.” Lục Sâm cố ý nói.

Tạ Y toàn thân run lên, lúc này liền phải dùng y phục che kín bộ ngực mình. Lục Sâm nhanh tay nhanh mắt bắt lấy hai tay y, túm lấy kéo lên trên đỉnh đầu, khiến cho y không thể không ưỡn ngực lên. Tiếp đó cúi người xuống, dùng đầu lưỡi quét sạch nhũ dịch trong suốt kia, lại một ngụm hôn lên hạt kia một mực khiêu khích nhũ tiêm kia của y.

“Ưm… Ưm!”

Tạ Y không chịu nổi cúi đầu khóc không ra tiếng: “Đừng… Đừng hút… Ta đau..”

Lục Sâm “tách” một tiếng nhả miệng, một bụng xấu xa mà truy vấn: “Sáng sớm vì sao phải một mình rời đi?”

Hắn còn đang bị chuyện Tạ Y sau một đêm phóng đãng liền chạy trốn làm cho tức giận.

Tạ Y vẫn đang trong thời kỳ cho con bú, trước ngực vốn là mẫn cảm muốn chết, hơn nữa Lục Sâm vừa tận lực khiêu khích, khiến cho y nhanh chóng nước mắt liên miên, đành phải thành thực nói: “Ừm . . . Bởi vì lo lắng… Lạc Nhi cùng Tễ Nhi…”

Lục Sâm đối với câu trả lời này coi như bằng lòng, cuối cùng lại lưu luyến mà m*t một cái, làm bộ đứng đắn hạ kết luận: “…Ngọt.”

Tạ Y khuôn mặt đỏ bừng mà đẩy hắn ra, cũng không quên hai cái tiểu oa nhi cũng ôm vào trong ngực, sau đó vung tay áo liền đi.

Lục Sâm chỉ cười tít mắt nhìn, cũng không đuổi theo.

Rất nhanh Kinh Đô lại xuất hiện đại sự.

Trinh Hoa hoàng hậu sinh hạ trưởng Hoàng tử cho Hoàng đế, triều đình long tâm vui mừng, vì vậy đại xá thiên hạ.

Mà lưu hình phạm Lục Sâm cũng ở trong nhóm được đặc xá.

Tạ Y lo lắng hỏi hắn muốn đi đến nơi đâu.

Kinh thành đúng sẽ không thể, chung quy cây đổ bầy khỉ tan, tường đảo chúng nhân thôi. Huống chi Lục Sâm từ khi rớt xuống một cú kia, tâm tư đối với quyền thế cũng đã sớm coi nhẹ rồi, sẽ không giống như thời niên thiếu khí ngạo như thế, một lòng muốn giao du với kẻ xấu.

( khi một người gặp nạn, những người khác thừa cơ công kích.)

“Bằng không quay về quê nhà ở Thanh Châu, phụ mẫu ngươi vẫn còn ở –” Tạ Y còn đang thao thao bất tuyệt.

Lục Sâm nhíu mày cắt ngang: “Ta đi chỗ nào, cùng Tạ đại nhân lại có liên quan gì?”

Tạ Y nhất thời câm nín. Hồi lâu, mới lúng túng nói: “Cũng… đúng, trượng phu đem chí ở bốn phương, Tử An huynh muốn đi đâu ta thật là không thể xen vào, là Tạ Y… đường đột.”

“Đường đột? Ngươi đâu chỉ đường đột lần này?” Lục Sân đột nhiên nổi cơn thịnh nộ.

Tạ Y ngỡ ngàng.

“Khi đó Quỳnh Lâm yến ngươi mới uống một chén rượu, liền dám đối với ta giở trò!”

“Thừa dịp ta cùng với Hàn Lâm Viện tu sĩ kết giao, lén lút trộm tín vật của ta!”

“Hôn trộm ta một cái rồi bỏ chạy, sau đó một tháng cũng không thấy người!”

“Tái kiến liền muốn đính hôn, ta ngay cả nói cũng chưa nói với ngươi được hai câu! Cái gì cũng không hiểu được!”

“Chớ đừng nhắc tới rõ ràng cùng ta cá nước thân mật, cầm sắt hòa minh, vẫn nhất định rời đi!”

( tình vợ chồng hoà hợp, gắn bó.)

“Còn có ta… Lạc Nhi mỗi ngày khóc muốn phụ thân!”

Tạ Y đã muốn ngây người — Lục Sâm đây là tất cả bao nhiêu oán khí không phát tiết, y trước đây làm sao lại hoàn toàn không biết gì hết? ! !

Còn có… Hắn suy cho cùng có ý tứ gì a. Sẽ không phải là? ? ?

Sau đó Lục Sâm rống lên một tiếng, ngược lại chuốc lấy xấu hổ về mình. Tạ Y hỏi hắn, cũng chỉ là cứng nhắc đáp lại một câu: “Tự mình nghĩ!”

Tạ Y khóc không ra nước mắt: Cũng là bởi vì ta sẽ đa tâm, nên mới hỏi ngươi a…

Sau đó hai người bọn họ, à không, là bốn người, cứ như vậy kỳ quái mà lên đường. Lục Sâm vẫn không chịu nói tại sao mình tức giận, Tạ Y cũng một mực không hiểu nổi hắn đang nháo cái gì, hai người ban ngày phong trần mệt mỏi gấp rút lên đường, ban đêm củi khô bốc lửa, vẫn là bận rộn mà hạnh phúc.

Bên đống lửa, tiểu ma vương ngáp một cái, nẫy người thức dậy. Cảm thấy trong bụng mình trống rỗng, phụ thân đã hai canh giờ không có cho nó ăn rồi, không thể được!

Một nơi khác cách đống lửa không xa, có một người thở dốc nói: “Tễ Nhi thức dậy, ta phải đi đút nó.”

Tên còn lại: “Ta cũng đói bụng, trước bồi ta ăn no đã.”

Tiểu ma vương: “… Trên đời sao lại có người vô liêm sỉ như thế.”

Ngay sau đó oa một tiếng khóc.

[Còn tiếp]

“[HL] – Chương 6.”

FACEBOOK COMMENT


LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here