Hòa ly – [HL] – CHƯƠNG 7.

0
306

Chương 7: Say rượu kết quả là Tạ Y cứ như vậy hàm chứa vật của hắn, bất động.

Đêm lạnh như nước.

Tạ Y xã giao trở về, dọc đường yên tĩnh, ngay cả phòng ngủ cũng tắt nến, người nọ có lẽ đợi không được liền ngủ trước.

Nghĩ đến đây, Tạ Y lại thả nhẹ cước bộ, như tiểu miêu đẩy cửa vào phòng.

Bộp một tiếng, ánh nến trên bàn bừng sáng, chiếu ra gương mặt anh tuấn tựa tiếu phi tiếu của Lục Sâm.

“Một thân mùi rượu cùng mùi son phấn, chẳng biết Tạ đại nhân đã đi nơi phong nhã nào?”

Tạ Y bị hắn hù dọa, theo bản năng đáp: “Ngọc Noãn Các, có vài vị tương thức mời mấy chén.”

(người nhận biết, người quen)

Lục Sâm chỉ không nói lời nào.

Tạ Y vốn uống có chút say, không rảnh đi suy đoán ý nghĩ của Lục Sâm. Đợi không được đối phương trả lời, liền cho rằng đã bỏ qua chuyện này, bèn lảo đảo muốn giải khai y phục tiến tới mộc d*c.

Mới vừa đi qua người Lục Sâm, liền bị người kia tóm ngang eo.

Lục Sâm híp mắt quan sát, nhe răng cười nói: “Tạ đại nhân đi chốn phong lưu, không biết thân thể có hay không bị vấy bẩn, ta nên cẩn thận kiểm tra một phen mới phải.”

Tạ Y mềm nhũn tựa vào trong người Lục Sâm, hôn phớt tiếp lời: “Ân… Ngươi muốn.. kiểm tra như thế nào?”

“Đương nhiên là muốn cởi hết kiểm tra.”

Tạ Y chậm rãi gật gật đầu.

Đáng tiếc Tạ Y mặc dù đã say đến mụ mị, nhưng vẫn không quên hai chữ “xấu hổ”, mới vừa cởi ngoại y liền do dự mà dừng lại.

Lục Sâm không kiên nhẫn hối thúc y: “Chỗ này chỉ có hai người chúng ta, thánh nhân không quản phu thê trong lúc chu công chi lễ!”

Tạ Y ngẫm nghĩ một lát, hình như là như vậy, bèn ngoan ngoãn cởi bỏ y phục.

Lục Sâm liền được một tấc lại tiến một thước: “Trước tiên tự mình dùng ngón tay đem mặt sau lộng ướt.”

Tạ Y ngơ ngác, mãi mới gập lại ngón tay, trước chậm rãi ngậm ướt, sau đó mạnh mẽ cắm vào tiểu huyệt chính mình, ngay lập tức liền đau đớn kêu một tiếng.

Lục Sâm cả giận nói: “Gấp cái gì? Nam nhân của ngươi còn không gấp đâu, chậm rãi chút.”

Cũng may thân thể Tạ Y sớm đã quen mùi sắc d*c, rất nhanh hậu huyệt liền thích ứng dị vật, bên trong trừu sáp từ từ tăng lên ba ngón. Ánh nến yếu ớt, chỉ có thể nghe một hồi tiếng nước nhớp nháp càng ngày càng lớn, cùng tiếng rên rỉ ngắt quãng của Tạ Y, phảng phất như xuân dược thôi tình thượng hạng.

Chẳng bao lâu, Tạ Y ngừng lại, cúi đầu kêu lên: “Tử An… “

Lục Sâm đè nén nói: “Gọi ta làm gì?”

Tạ Y vốn là bò quỳ ở trên giường tự an ủi, hiện tại lại nghiêng đầu lại, nhãn tình ẩm ướt nhìn Lục Sâm.

Lục Sâm ngồi trở lại mép giường, mò mẫm nắm lấy đầu v* sưng phồng, hung hăng nhéo một cái. Tạ Y đau đến toàn thân run lên, hậu huyệt ấy vậy mà lại chảy càng nhiều niêm dịch trong suốt.

Không sai biệt lắm.

Lúc này Tạ Y cảm thấy Lục Sâm đối với ám hiệu của y hoàn toàn bất vi sở động, đành phải bất đắc dĩ bò đến bên cạnh hắn, vốn là hôn nhẹ khóe miệng hắn để lấy lòng, sau đó liền phát hiện vô dụng, trực tiếp đem tay đưa về phía nửa thân dưới Lục Sâm, giải khai dây buộc của hắn.

Hạ thân Lục Sâm đã cứng đến nỗi không thể cứng hơn được nữa, Tạ Y thuần thục cưỡi lên trên hông hắn, đỡ lấy ngọc hành thô dài, kiên định mà ngồi xuống.

Trong nháy mắt bị dũng đạo mềm mại ấm nóng bao vây, Lục Sâm thoải mái đến thiếu chút nữa đầu hàng ở trên người Tạ Y. Khó khăn khống chế ham muốn xuất tnh, kết quả là Tạ Y cứ như vậy hàm chứa vật của hắn, bất động.

Tạ Y cũng muốn khóc không ra nước mắt: “Ta hết sức rồi.”

Lục Sâm: …

Một trận trời đất quay cuồng, Tạ Y ngã nhào vào giữa tấm đệm mềm mại, Lục Sâm một lần nữa công kích từ phía sau, cắm thẳng vào lấp đầy y, ngay cả một chút khe hở cũng không bỏ sót, sau đó chậm rãi bắt đầu trừu động. Mỗi lần Lục Sâm tiến vào đều đâm đến tận gốc, đến lúc rút ra, Tạ Y cơ hồ có loại ảo tưởng hồn phách đều bị hút đi.

Một hồi xong xuôi.

Khi đó t**h d*c ửng đỏ trên mặt Tạ Y còn chưa tiêu tan, nhãn tình tựa hơi nước một mực mở to, đối với hắn khẽ mỉm cười.

Lục Sâm nhất thời cho rằng, bản thân có lẽ muốn chìm đắm bên trong nụ cười này.

Hắn cúi đầu, nhẹ hôn xuống khóe miệng Tạ Y.

Sau đó từng câu từng chữ nói: “Tạ Huyền Lãng, chúng ta cứ như vậy, sống hết đời đi.”

Tạ Y bất ngờ làm cho ngượng ngùng, nửa buổi mới nói: “Ừm.”

[Hoàn]

3 thoughts on “[HL] – Chương 7.”

thechronicles0134

nói:

28 Tháng Mười Một 2017 lúc 5 h 57 min

tựa tếu phi tiếu = tiếu

hoàn rồi OO nhanh dữ, mới ăn đc ít xôi thịt

Số lượt thíchSố lượt thích

Phản hồi

Lam

nói:

29 Tháng Mười Một 2017 lúc 12 h 11 min

đoản văn bạn ạ (´∇`)

Số lượt thíchLiked by 1 person

Phản hồi

FACEBOOK COMMENT


LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here