Quan hệ bí ẩn – CHƯƠNG 10.

0
356

CHƯƠNG 10.

Tiếng vỗ tay kéo dài mãi cho đến khi tất cả diễn viên đi ra gửi lời cảm ơn vẫn chưa dừng lại, cuối cùng vẫn là đạo diễn ra mặt khống chế tình hình mọi người mới bắt đầu yên tĩnh.

Có phóng viên không thể chờ được muốn xông lên phỏng vấn, đạo diễn sau khi đơn giản trả lời mấy vấn đề xong liền đưa mic cho Quan Hi, ý bảo mọi người có câu hỏi nào liên quan đến nội dung cốt truyện thì cũng có thể hỏi cậu.

“Quan tiên sinh, đây là bộ phim thứ hai của ngài, không biết tại sao lại viết ra một câu chuyện như vậy?”

“Bắt nguồn từ việc thấu hiểu cuộc sống hôn nhân đi, tôi và bạn đời của mình cùng một chỗ rất nhiều năm rồi, có đôi khi nhịn không được sẽ có chút lo lắng, lo sợ cuộc hôn nhân của chúng tôi sớm hay muộn cũng có một ngày biến chất. Về sau tôi phát hiện có rất nhiều người cùng một nỗi lo với mình, liền bắt đầu bắt tay vào nghiên cứu đề tài này.”

“Sau khi xem xong toàn bộ phim, chúng tôi phát hiện kết cấu câu chuyện tuy rằng đơn giản, nhưng các diễn viên đối với tâm lý nhân vật nắm vô cùng chắc, không biết tất cả mọi người là như thế nào lý giải nhân vật của riêng mình?” Phóng viên chuyển câu hỏi về phía diễn viên.

Lúc này nhân vật nam chính diễn Phúc Sinh nhận lấy mic: “Cái này vẫn là phải cảm ơn biên kịch, cậu ấy đã viết cho mỗi người chúng tôi một bản phân tích tâm lý nhân vật rất tường tận, nếu như chúng tôi có chỗ chưa hiểu cậu ấy còn có thể tiến hành giảng giải, chính vì vậy chúng tôi mới có thể càng thêm lĩnh hội sâu sắc về nội tâm nhân vật, khiến cho hiệu quả đạt được càng thêm gấp bội, nhưng mà tôi cảm thấy tôi còn rất nhiều chỗ chưa đủ, vẫn mong mọi người bỏ qua cho.” Nhân vật nam chính trắng trợn tán dương Quan Hi một phen, bản thân ngược lại rất khiêm tốn.

Vì vậy phóng viên lại hỏi Quan Hi: “Không biết Quan tiên sinh tại sao có thể phỏng đoán tâm lý nhân vật chuẩn xác được như vậy, có phải bởi vì đã có kinh nghiệm từng trải hay không?” Câu hỏi vô cùng sắc bén.

Quan Hi vẫn là biểu tình bình tĩnh tự nhiên như cũ: “Quả thật là như thế.” Phía dưới lập tức một mảnh xôn xao, nhưng không chờ bọn họ tra hỏi chi tiết Quan Hi đã nói tiếp: “Vì đề ra nữ nhiếp ảnh gia mà tôi đặc biệt làm người mẫu một đoạn thời gian, chính là muốn biết khi bọn họ đứng trước ống kính sẽ lộ ra bộ dạng gì, có hành động gì, lúc chụp ảnh tốt sẽ có phản ứng gì, chụp không tốt sẽ đền bù như thế nào còn vấn đề ngoại tình….”

Quan Hi nói đến chỗ hấp dẫn sau đó mới nở nụ cười nói tiếp: “Tôi cùng bạn đời của tôi rất yêu nhau, về thể nghiệm ngoại tình chúng tôi có chơi một vài trò chơi tình thú, bởi vậy không tiện tiết lộ quá nhiều, vô cùng có lỗi.” Nói xong cậu nhìn mọi người nháy mắt, làm ra vẻ ái muội, “Anh ấy rất ủng hộ tôi, nhưng mà tôi giày vò anh ấy hơn hai năm, thật cảm thấy có lỗi với anh ấy.”

Đám người đang ngồi xem lập tức cảm thấy hai mắt đau đớn, chuyện bát quái ngoại tình của biên kịch vàng không đào được coi như xong đi, đằng này còn bất ngờ không kịp đề phòng mà bị quăng cho chút thức ăn cho chó.

Công chiếu《 Quan hệ bí ẩn 》ngày đầu tiên đã kết thúc một cách tốt đẹp, Quan Hi trở lại hậu trường chuẩn bị rời đi.

Ân Thiệu Hành đang ở nơi đó chờ cậu: “Bảo bối.”

Quan Hi nhìn xung quanh, phát hiện đang cách nơi mọi người đứng một khoảng xa, lúc này mới yên tâm đi tới: “Ở bên ngoài không nên gọi em như vậy!”

Ân Thiệu Hành trực tiếp bế người lên: “Bảo bối.”

Quan Hi vỗ hắn một cái: “Thả em xuống!”

Ân Thiệu Hành ôm đủ rồi mới buông cậu xuống, Quan Hi thấy hắn dường như vẫn muốn ở chỗ này hôn mình liền vội vàng kéo hắn đi: “Về nhà nói sau.”

Hai người về đến Ân trạch, vừa vào cửa Quan Hi liền tháo kính xuống đặt lên bàn ăn, lại chạy đến sân thượng nhìn vườn hoa khổng tước, hưng phấn hô to: “Về nhà a! Hoa của ta! Cỏ của ta! của ta….” Sau khi kêu toáng lên bốn phía cậu mới lạch bạch chạy đến trước mặt Ân Thiệu Hành, nhìn thoáng qua hắn liền nhảy cả người lên trên người hắn, “Chồng của em!”

Ân Thiệu Hành dở khóc dỡ cười đỡ mông cậu: “Lâu ngày không gọi, Mật Nhiên của anh.”

Quan Hi không đúng, Ân Mật Nhiên vòng tay qua cổ hắn, hai người tựa trán vào nhau, nhịn không được cọ qua cọ lại.

Qua thật lâu Ân Mật Nhiên mới kẹp hông Ân Thiệu Hành, nói: “Đi tắm thôi.”

Vì vậy Ân Thiệu Hành trực tiếp ôm người lên lầu.

Tiếng nước ‘rào rào’ vang lên, hai người mặt đối mặt ngồi ngâm trong bồn tắm, Ân Thiệu Hành lộ vẻ bất đắc dĩ nhìn cậu… chơi bong bóng.

Ân Mật Nhiên nâng bọt biển thả lên hai bên vai Ân Thiệu Hành, sau đó cười đến không thể dừng. Một lúc sau, cậu dường như nhớ ra cái gì, cầm bông tắm đưa cho Ân Thiệu Hành, xoay người đưa lưng về phía hắn nói: “Giúp em chà đi.”

Ân Thiệu Hành nhìn cậu quay ra sau lộ ra đóa hoa kia, ánh mắt không khỏi trầm xuống: “Nhìn thấy nó anh cũng nhịn không được phản xạ có điều kiện rồi.”

Ân Mật Nhiên quay đầu nhìn hắn, cười trêu nói: “Phản xạ có điều kiện, là phản ứng có điều kiện chứ? A không đúng, cũng bắn nữa.” Nói xong lại cười đến híp mắt.

Ân Thiệu Hành hít sâu một hơi, cắn lên vai cậu một cái: “Đã đủ rồi a, vẫn còn cười được?”

“Nhanh chà nhanh chà, không chà em liền biến thân.” Ân Mật Nhiên nhún vai một cái, thúc giục.

Ân Thiệu Hành một bên nhẹ nhàng lau cho cậu một bên nói: “Em ngược lại đã thay đổi nha.”

Ân Mật Nhiên chớp chớp cặp mắt đào hoa quay lại cắn cằm hắn: “Ân tổng… còn muốn làm em sao?”

Ân Thiệu Hành ngồi trong lòng mà vẫn không loạn đẩy cậu ra: “Không muốn, vợ của anh hơn em.”

(Nguyên văn 坐怀不乱: Nguyên là Tọa hoài bất loạn (坐怀不乱): Thời Xuân Thu, Liễu Hạ Huệ của nước Lỗ vào đêm ở cửa thành gặp một nữ tử không nhà, sợ nàng chịu lạnh, mới dùng y phục bao lấy nàng ôm vào trong ngực suốt một đêm, không hề phát sinh hành vi bất chính. Hình dung nam tử ở phương diện quan hệ giữa hai phái có tác phong đứng đắn.)

Ân Mật Nhiên không lộn xộn, sau khi hôn hắn lại an phận ngồi xuống: “Thật sự không muốn?”

Ân Thiệu Hành lắc đầu, nhìn chỗ da xăm hình đóa hoa khổng tước bị mình chà xát nên có chút đỏ, cảm thấy đau lòng hôn một cái.

Hai người ngâm mình trong chốc lát thì đứng lên, nằm trên giường tay nắm tay, nhẫn cưới giống nhau như đúc ánh lên giữa mười ngón xen kẽ. Bọn họ im lặng cảm nhận sự tồn tại của nhau, cái gì cũng không làm nhưng đều cảm thấy vô cùng thư thái.

“Thiệu Hành.”

“Hả?”

“Anh nói, chúng ta trả giá có đáng không? Kỳ thật em càng nghĩ càng cảm thấy sáng tác quá bình thường, căn bản là không cần phải hao phí nhiều tâm tư thời gian như vậy….”

“Mật Nhiên,” Ân Thiệu Hành nắm tay cậu thật chặt, “Em phải có lòng tin với chính mình, anh cảm thấy cố sự này vẫn là khiến cho người ta phải suy ngẫm, tuy rằng đơn giản nhưng lại gần gũi, phần lớn mọi người sẽ trải qua cuộc sống sinh hoạt bình thường, cũng không gặp nhiều sóng to gió lớn như vậy. Hơn nữa em bây giờ còn trẻ, kinh nghiệm có hạn, chờ đến khi trải qua nhiều một chút lại viết ra tác phẩm khẳng định sẽ đạt đến cấp độ càng thêm cao, cho nên không cần để ý nhiều như vậy, viết ra những thứ em muốn viết là được rồi, dù cho thế nào đi nữa, có anh ở đây, em cũng không lo bị lỗ.”

Ân Mật Nhiên vốn đang nghe đến cảm động, chờ đến câu cuối nhịn không được nghiêng người sang nâng một chân gác lên lưng hắn: “Ai lo lỗ chứ?! Em, em nhưng chính là tiểu thái tử Ân thị nha, rất giàu!”

Ân Thiệu Hành cười cậu: “Tiểu thái tử? Tiểu thái tử cũng bị anh nắm quyền, chỗ nào làm ra tiền chứ?”

Ân Mật Nhiên thế mới biết thì ra hắn đã sớm rõ ràng đám người cấp cao của tập đoàn ở sau lưng nói cái gì về hắn, vì vậy lập tức lộ ra vẻ rầu rĩ không vui: “Đừng để ý bọn họ, bọn họ cái gì cũng không biết.”

“Ừ, lần sau mở đại hội cổ đông anh liền nói cho bọn họ, tất cả tiền của anh đều nộp hết cho vợ rồi, để bọn họ đừng nên lúc nào cũng quản những việc không nên quản.”

“Chúng ra đã rất lâu không trò chuyện như bây giờ rồi.” Cả người Ân Mật Nhiên nằm đè lên người Ân Thiệu Hành cảm thán nói.

“Đúng vậy a, rốt cuộc đã có thể thở phào rồi.” Ân Thiệu Hành nắn bóp mặt cậu.

“Anh sao lại khó lấy lòng như vậy a, mỗi ngày đều cho anh làm anh vẫn còn chưa vừa ý.” Ân Mật Nhiên chọt chọt ngực hắn.

“Anh sắp thành nhân cách phân liệt luôn rồi.” Nhớ tới lúc trước Ân Thiệu Hành cảm thấy đau đầu.

“Nhưng mà rõ ràng đều là em a.”

“Tên gọi không thuận miệng.”

“Sao lại như vậy? Thời điểm chúng ta du học nước ngoài thế nhưng anh mỗi ngày đều gọi em là Lewis nha, còn có Quan Hi cũng vậy nữa.”

Năm đó khi Ân Mật Nhiên ở nước ngoài không muốn đồng học người Hoa hỏi cậu tại sao lại cùng họ với Ân Thiệu Hành, bởi vậy dứt khoát dùng bút danh của mình giới thiệu cho người ngoài. Hơn nữa trong tiềm thức cậu cũng không coi Ân Thiệu Hành như anh trai của mình, từ khi hiểu chuyện đến nay cậu đã biết cậu và Ân Thiệu Hành không có quan hệ máu mủ, sau thời kỳ trưởng thành nảy mầm chút tâm tư mơ hồ thì càng thêm kháng cự tầng quan hệ này rồi. Thật vất vả học đại học bên ngoài, thoát khỏi vòng quan hệ trước kia, cậu dĩ nhiên muốn dùng một thân phận mới đường đường chính chính cùng một chỗ với Ân Thiệu Hành.

“Nhưng mà bình thường không gọi như vậy a, hơn nữa… hơn nữa em còn câu dẫn anh như vậy.” Nói đến đây Ân Thiệu Hành rõ ràng có chút ngượng ngùng.

“Không vui hả?” Ân Mật Nhiên ý cười tràn đầy mà nhẹ nhàng vuốt ve hắn.

“Bộ dạng kia của em anh không khống chế nổi, mỗi lần sau đó em sẽ bị đau.” Ân Thiệu Hành nhíu mày.

Ân Mật Nhiên tiến tới ôm cổ hắn, nhẹ nhàng ghé gần tai hắn thổi khí: “Nhưng mà anh gọi em là tiểu lẳng lơ, còn nói em lãng.”

Ân Thiệu Hành rốt cuộc chịu không nổi, hung hăng hôn cậu. Ân Mật Nhiên cười hé miệng lại để cho hắn tiến vào, hai người không còn nghĩ đến phải sắm vai nhân vật ngoại tình, nghiêm túc tiếp nhận nụ hôn.

“Kỳ thật có đôi khi em còn thật thích anh như vậy.” Ân Mật Nhiên lộ ra vẻ mặt vẫn chưa thoát khỏi dư vị.

“Loại nào? Gọi em là gì?” Ân Thiệu Hành bình thường rất ngay thẳng, đối với một vài từ quá trắng trợn căn bản là không hề đề cập tới, bởi vậy tại mỗi lần sắm vai nhân vật mới có thể khiến cho Ân Mật Nhiên đặc biệt có cảm giác.

“Sẽ thô bạo một chút, sau đó bắn trong miệng em, chụp cho em những tấm ảnh thật xấu hổ nha, lại gọi em là gì gì đó, thật nhiều thật nhiều, đều thích.” Đều là lão phu lão phu, Ân Mật Nhiên một chút cũng không xấu hổ, ngược lại còn quang minh chính đại, rành mạch rõ ràng biểu đạt ra toàn bộ suy nghĩ của mình.

(Tương tự như Lão phu lão thê, nghĩa là vợ chồng lấy nhau đã lâu, vợ chồng lâu năm)

Ân Thiệu Hành dùng vẻ mặt ôn hòa nhìn cậu: “Em thích lời nào, chúng ta có thể thử một lần, nhưng vẫn phải chậm một chút, được không nào?”

Ân Mật Nhiên cảm thấy cả người đột nhiên mềm nhũn hơn nửa, vùi đầu vào hõm cổ Ân Thiệu Hành, phát ra tiếng lầu bầu trong vô thức: “Hừm… tiểu tổng tài của em thật tốt.”

Ân Thiệu Hành nhéo mông cậu một cái: “Cái gì mà tiểu tổng tài, chớ nói lung tung.”

“Ài, anh nói cố sự kế tiếp em viết về 《 Tổng giám đốc bá đạo cùng tiểu kiều thê ngọt ngào của hắn 》 thì như thế nào?! Đến lúc đó có thể làm nhân thể thịnh yến gì gì đó nha,” Ân Mật Nhiên ngẩng đầu, hai mắt phát sáng, thít họng lại gọi: “Chồng ơi đến ăn em đi ”

(Bày đồ ăn trên cơ thể trần truồng, bên nhật hay có kiểu bày sushi lên người mỹ nữ ak.)

Ân Thiệu Hành đen mặt đánh ‘bốp bốp’ mấy cái lên mông cậu: “Anh cảm thấy em ngược lại có thể viết 《 Dạy bạn như thế nào dọa chạy Tổng tài 》.”

“Rõ ràng sẽ không tức giận.” Ân Mật Nhiên cười hắn.

Ân Thiệu Hành đè cậu xuống dưới xoa nắn một trận. Ân Mật Nhiên thở phì phò nhấc chân vòng qua eo hắn: “Làm không?”

Ân Thiệu Hành nhìn cậu một lúc, đột nhiên chán nản ôm lấy cậu: “Xong rồi, thật sự là có chút không quen.”

“Không phải chứ, thật sự ngoại tình thành nghiện?” Ân Mật Nhiên có chút lo lắng, vậy mà còn có di chứng?

“Nói mò, cũng không phải sự thật, đâu ra mà nghiện được.” Ân Thiệu Hành lại vỗ cậu một cái, “Là đột nhiên không biết bình thường phải làm sao a.” Hiện tại trong đầu Ân Thiệu Hành toàn là các loại ý tưởng bắn trong miệng cậu, rồi lại để cậu tự an ủi cho mình nhìn.

“Nói thật, anh thích như vậy không?” Ân Mật Nhiên nghiêm túc hỏi hắn.

Ân Thiệu Hành cẩn thận suy nghĩ một chút nói: “Anh cảm thấy, chỉ cần là em, như thế nào cũng được. Lúc trước cũng thế, mặc dù là diễn, nhưng đối tượng chính là em anh mới có thể cứng được, nhưng mà có lẽ làm nhiều quá rồi, trong khoảng thời gian ngắn anh vẫn chưa trở lại được.”

Ân Mật Nhiên gặt hái được niềm vui ngoài ý muốn: “Cùng người khác cũng không được sao?!”

Ân Thiệu Hành có đôi khi thật sự không làm gì được cậu, Ân Mật Nhiên thường xuyên sẽ cảm thấy không có cảm giác an toàn. Hẳn là do trước kia bản thân kiêng kỵ quá nhiều, rõ ràng thích cậu nhưng không dám cùng một chỗ với cậu, cho dù sau đó bản thân đối với cậu có tốt đến mấy cũng nhịn không được lo lắng, thậm chí cảm thấy không nỡ.

“Anh chưa từng nghĩ tới cùng một chỗ với người khác sẽ là cái dạng gì, từ khi có được ký ức, người chiếm phần lớn trong sinh mạng của anh chính là em, cha mẹ dẫn anh trở về đoán chừng là muốn tìm cho em một đồng dưỡng phu a,” Ân Thiệu Hành nở nụ cười, “Đi cùng em anh cảm thấy rất tự nhiên, căn bản không cần phải học cái gì, anh cũng chưa từng nghĩ qua chúng ta nhất định phải cùng một chỗ cả đời, bởi vì cái này là một chuyện không thể nghi ngờ. Trước kia là anh vẫn không có đủ tự tin có thể cho em mỗi ngày đều trôi qua sung sướng, cho nên anh vẫn không dám mở miệng. Lá gan của em lớn hơn anh, cái gì cũng phải thể hiện ra ngoài, nhưng em cho rằng anh khi đó thật sự uống rượu say sao?”

(Đồng dưỡng phu: phu quân nuôi từ bé .)

Ân Thiệu Hành cười nói tiếp: “Kỳ thật anh chỉ là nhờ vào đó cho mình một cơ hội, em có thể vì hạnh phúc của chúng ta mà cố gắng, anh vì cái gì không thể? Là em cho anh dũng khí, Mật Nhiên. Cho nên em có thể cũng có chút lòng tin đối với mình được không?” Ân Thiệu Hành không trách cậu không tín nhiệm mình, bởi vì cái này là do mình làm chưa đủ tốt, cho nên hiện tại những lời hắn nói với cậu đều là những lời từ tận đáy lòng, nếu như về sau Ân Mật Nhiên lại lo được lo mất, hắn liền…

Hắn hay dùng hành động để cho cậu cảm nhận sâu sắc.

Ân Mật Nhiên đã sớm nghe đỏ hai mắt, nghẹn ngào nói: “Anh tại sao lại đột nhiên như vậy a, em còn chưa kịp quay lại.”

“Không cần quay lại, về sau muốn nghe cái gì anh đều nói cho em nghe.” Ân Thiệu Hành xoa xoa đầu cậu.

“Muốn hôn anh.” Ân Mật Nhiên ngẩng đầu nhìn hắn.

“Muốn hôn ở đâu?” Ân Thiệu Hành biết rõ cậu đã nghĩ thông suốt, vì vậy cảm thấy hết sức vui mừng, lập tức hào hứng.

Ân Mật Nhiên vốn nghĩ chỉ nhận một nụ hôn, nhưng hình như bây giờ cậu có thể yêu cầu thêm cái khác nữa?

Vì vậy cậu lại để cho Ân Thiệu Hành nằm xuống, nghiêng người sang hôn xuống miệng hắn trước tiên, sau đó bàn tay lặng lẽ cởi bỏ quần áo của hắn.

Chờ đến khi Ân Thiệu Hành nhắm hai mắt đắm chìm vào bên trong lại chuyển xuống phía dưới, dùng sức hút ra mấy dấu hôn trên cổ hắn, thỏa mãn nhìn kiệt tác của mình: “Thiệu Hành, anh thật gợi cảm nha.” Không đợi hắn trả lời, lại m*t vài cái trên ngực, tạo thành một bức hàn mai đồ trên ngực hắn.

(Bức tranh hoa mai 寒梅图)

Nhưng Ân Mật Nhiên rất nhanh liền không nhịn được nhăn mày, “Tại sao em đây tốn công, m*t ra đều là màu xanh nhạt như vậy.” Mỗi lần Ân Thiệu Hành đụng nhẹ một cái lên người cậu thì hầu như đều sẽ xuất hiện dấu đỏ, cậu cực yêu thích những dấu vết hắn mang tới cho mình, bởi vậy cũng muốn cho hắn được thể nghiệm một chút.

“Thể chất có vấn đề, hơn nữa em tương đối trắng, nhìn được rõ.”

Ân Mật Nhiên nhưng không hề xoắn xuýt vấn đề này, cúi đầu gặm cắn phần bụng hắn, cơ bụng Ân Thiệu Hành rất rắn chắc, mùi vị thật không tốt. Vì vậy cậu lại từ từ xuống phía dưới, nhẹ nhàng kéo quần Ân Thiệu Hành xuống, dường như đã ngửi thấy mùi vị nào đó lại khiến cho cậu mặt đỏ tim đập. Bởi vì vừa tắm xong, chỗ đó sạch sẽ, thậm chí còn mang theo mùi sữa tắm trong veo.

Ân Thiệu Hành hiếm khi không ngăn cản cậu, nếu như cậu thích, vậy cứ để cậu tới thôi, mình chỉ cần dùng hết khả năng để thỏa mãn cậu là tốt rồi. Ân Mật Nhiên chui vào giữa háng người yêu, cầm lấy l**m láp phát ra từng tiếng ‘chụt chụt’, tất cả mọi thứ của Ân Thiệu Hành đều khiến cho cậu trầm mê, giờ phút này cậu thậm chí cảm giác được mình đang sa vào sùng bái sinh thực một cách mãnh liệt.

(生殖崇拜 sự sùng bái hoạt động t**h d*c nam nữ.)

“Bắn cho em.” Ân Mật Nhiên ngậm đến mỏi miệng, hắn còn chưa có dấu hiệu muốn bắn, không khỏi khẩn cầu.

“Sắp rồi.” Ân Thiệu Hành đưa tay luồn vào mái tóc mềm mại của cậu, nhẹ nhàng nhấn cậu trở lại.

Ân Mật Nhiên vê nắn phần đáy chậu của hắn, sau khi để cho nó thâm nhập càng sâu vào cổ họng lại nặng nề hút vài cái, chỉ thấy người phía dưới khẽ nhếch eo: “Đến rồi, ư…”

(会阴 hội âm: vùng nằm giữa hậu môn và phần ngoài bộ phận sinh d*c.)

Ân Mật Nhiên một bên thay hắn xoa nắn một bên mở miệng tiếp nhận, cuối cùng gần như một giọt cũng không để lọt mà ngậm vào trong miệng, đầu lưỡi lại l**m vài cái mới cam lòng nuốt xuống, ngay sau đó lại cúi đầu l**m sạch sẽ vài giọt bắn tới trên bụng.

Làm xong những thứ này cả người Ân Mật Nhiên nóng lên, nằm trên người Ân Thiệu Hành lẩm bẩm: “Sau này ngày nào cũng bắn cho em có được không?”

Ân Thiệu Hành đắm chìm vào dư vị tình triều trong chốc lát sau đó mới kéo cậu lên, hôn lên trán cậu một cái nói: “Sớm muộn cũng sẽ bị em ép khô.”

Ân Mật Nhiên cách hắn xa một chút mới nói: “Anh còn dám hôn em sao?”

Câu trả lời của Ân Thiệu Hành là trực tiếp cúi đầu hôn lên môi cậu, đưa đầu lưỡi vào cảm nhận một chút mùi vị của mình.

Hôn xong, Ân Thiệu Hành nói: “Em đã không chê, anh như thế nào sẽ để ý.”

Ân Mật Nhiên dán qua, cùng hắn tóc mai chạm tóc mai.

Đêm nay bọn họ không làm đến bước cuối cùng, yêu quá tha thiết, chỉ cần hai người ở bên cạnh nhau, cho dù là hình thức biểu đạt thế nào cũng có thể làm cho đối phương cảm thấy khoan khoái cùng thỏa mãn.

Cuối cùng, Ân Mật Nhiên dốc hết tâm can viết nên tác phẩm 《 Quan hệ bí ẩn 》 đưa tới tiếng vang to lớn, rất nhiều người chưa xem qua tác phẩm sau khi đọc xong nội dung chính của cố sự thì tỏ vẻ biên kịch vàng cũng chỉ có thế mà thôi, Quan Hi còn quá trẻ, tác phẩm bình thường như vậy. Song khi bọn họ đi ra khỏi rạp chiếu phim rồi lại trầm mặc, nhao nhao về nhà phát biểu cảm nhận đã giác ngộ được sau khi xem.

Ân Mật Nhiên nhìn đánh giá của người trên mạng cùng truyền thông thì không khỏi chột dạ một hồi, dựa vào người Ân Thiệu Hành cảm thán: “Tại sao em lại cảm thấy đánh giá của mọi người so với kịch bản của em còn muốn tốt hơn.”

“Thời điểm mỗi người đang xem một tác phẩm nào đó, thường sẽ trực tiếp chắt lọc phần mà bọn họ muốn, chỗ tốt của tác phẩm nằm ở phạm vi rộng rãi của nó trong công chúng, có tính phổ biến mạnh mẽ, số người cảm động cũng nhiều hơn.”

“Anh giống như là hiểu lắm nha.”

Ân Thiệu Hành cười không nói, kỳ thật đây đều là do đạo diễn sau khi xem xong kịch bản của Ân Mật Nhiên nói cho hắn, dùng để lấy lòng tức phụ nhi coi như mượn hoa hiến Phật. (Của người phúc ta, Ví với lấy đồ của người khác làm lễ vật.)

Mà sau mấy tháng, 《 Quan hệ bí ẩn 》 cuối cùng cũng chậm rãi hạ nhiệt, phu phu hai người không còn loay hoay làm liên tục không nghỉ suốt đêm, bắt đầu khôi phục lại sinh hoạt nhàn nhã như trước đây.

Trình độ sáng tác của Ân Mật Nhiên lại cao thêm một chút, trong quá trình sáng tạo nhân vật cũng không cần tiến hành tự thể nghiệm rồi, đối với cái này Ân Thiệu Hành cảm thấy hết sức vui mừng, rốt cuộc cảm xúc không còn bị lăn qua lăn lại thật sự là vô cùng khoan khoái dễ chịu.

Nhưng bọn họ vẫn bí mật để lại vài trò chơi tình thú, mỗi ngày trôi qua đều đều vô cùng tính phúc. (tính phúc là xoxo.)

Về phần là tình thú dạng gì?

Tiểu thái tử buông lời: “Đây là chuyện riêng tư của phu phu chúng tôi, không tiện tiết lộ quá nhiều, thật có lỗi.”

Tổng tài nhà cậu cười đầy cưng chìu: “Vợ định đoạt.”

HOÀN CHÍNH VĂN

Sói: Có ai đọc xong mà lên cơn đau tim như bạn k :)))), bị tác giả cho ăn một quả quá đau, anh công rõ ràng hiền lành yêu vợ thế này mà, tội nghiệp toàn bị chửi oan :))))

Lúc đầu đọc cũng ngờ ngợ rùi, cứ tin tưởng là ừ chắc là cùng một người, đọc đến đoạn có thêm một nhân vật Quan Hi thì phải thốt lên WTF, đứa nào nữa đây, đừng nói là a công léng phéng thiệt nha, ráng mò lại đọc kĩ lần nữa, cuối cùng hú vía :))))

Nói thiệt gặp phải hoàn cảnh như này thì cứ đường ai nấy đi là ổn nhất, giống như a công đã nói, sẽ nghiện, có lần một sẽ có lần hai, lần ba… vậy nên cứ cho đi thẳng luôn đừng vương vấn làm j, ở bên cạnh một người đã trao tim cho người khác, đã ăn nằm vs người khác, mới nghĩ đã k thể chấp nhận đc rồi, dù có quay về cũng chẳng là con người lúc xưa nữa, haizzz.

FACEBOOK COMMENT


LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here