Ngồi yên, tôi tự – BẢO VỆ: NGỒI YÊN, TÔI TỰ – CHƯƠNG 31, 32

0
262

Chương 31

Hai người đã l*m t*̀nh biết bao lần, nhưng chưa lần nào như lần này.

Chung Tông cẩn trọng dè dặt, đến hôn cũng nhẹ nhàng dịu dàng, từng chút từng chút vào vai gáy cậu. Còn Yên Lộ, vừa muốn động đậy lại muốn nằm im, trong đầu rất nhiều ý nghĩ chạy qua, rồi phát hiện bản thân đã sớm căng cứng và run rẩy. Tâm ý tương thông, đánh dấu. Điều này tựa như một cái mốc, hai người đã đi rất lâu, cuối cùng cũng tới điểm cuối.

Có lẽ bị màn dạo đầu quá nhẹ nhàng này ép buộc, Yên Lộ lật người lên trên, chưa chuẩn bị tốt đã nắm lấy thứ thô to của hắn đưa vào thân thể. Cậu tiếp nhận thứ to lớn này biết bao lần rồi, nhưng thân quen không có nghĩa là lần này vào được một cách đơn giản, trái lại bởi thân thể căng cứng, cậu còn bị đau.

Đầu khấc ướt át ma sát nơi nếp uốn, chưa thể đi vào. Chung Tông bị cậu cọ hai cái, sự mạnh bạo và d*c v*ng khống chế trong xương cốt bùng lên. Hắn một lần nữa đè Yên Lộ xuống, môi ép môi, tin tức tố từ khoang miệng hắn đổ vào miệng cậu. Hương vị của t**h d*c, sự tập kích của tin tức tố, tất cả đều khiến đầu óc quay cuồng. Cơ thể căng cứng, tâm tình xao động của Yên Lộ, đều bị trấn an. Cậu mềm nhũn dưới thân thể hắn, mặc người làm gì thì làm.

Cặp mông dính ướt, huyệt khẩu đỏ hồng như phát tình, nó hé mở, bên trong xinh đẹp biết bao. Chung Tông lật cậu lại, tách cặp mông kia ra, đẩy mình tiến vào.

Yên Lộ hư thanh một tiếng, tay siết chặt ga giường, im ắng không lâu liền bắt đầu tự lắc eo. Nước da màu mạch bóng loáng, vòng hông chuyển động, cặp mông mẩy kẹp chặt tinh khí thô to, nhả ra nuốt vào.

Gương mặt Yên Lộ đỏ bừng, chủ động không được bao lâu liền bị Chung Tông đè vai ấn xuống giường. Hắn luật động cắm rút kịch liệt, phía sau va chạm thật nhanh khiến Yên Lộ không nhịn được phải kêu ra tiếng.

Quá mãnh liệt rồi, nửa thân dưới sắp bị làm đến tan chảy. Cậu giãy giụa tiến về phía trước, eo lại bị kéo mạnh về phía sau. Lúc thứ bên trong hung ác cọ qua xoang sinh sản, nước mắt Yên Lộ cũng bị ép ra. Cậu yếu ớt kêu lên: “Chậm chút! Phắc, ông đấy sắp ngỏm rồi.”

Cũng không biết từ ngữ nào chạm đến điểm cầm thú của người phía sau, cậu thế mà bị ôm đứng lên, như trẻ con mà bị nhấc hai chân, ngồi lên cọc thịt thô kia. Hắn ác liệt thúc eo tới, dộng vào. Đùi non bị lông mu thô cứng cọ đỏ cả lên, túi tinh vỗ mạnh vào huyệt khẩu, Chung Tông tựa như muốn khiến cậu không thể thở được.

Ngay tới lúc sắp lên đỉnh, Chung Tông lại đột ngột dừng lại, đẩy cậu xuống giường, lau đi d*m dịch chảy từ mông Yên Lộ dính trên bụng hắn, quệt lấy cả mồ hôi trên ngực cậu xoa lên hai đầu v* đỏ hồng.

Hắn xoa nắn chúng, háng chậm rãi đưa về phía mông cậu, ba ba ba ba, tiết tấu dịu dàng khiến cơ thể Yên Lộ thả lỏng hơn. Chung Tông bấu lên lưng cậu, nhìn chằm chằm vào hình xăm sau gáy, cắn mạnh xuống.

Trong chớp mắt, cơn đau thấu khiến Yên Lộ phải thét lên, nhưng tin tức tố cuộn trào theo đó ùa vào tuyến thể của cậu, từ trong ra ngoài xâm chiếm toàn thân, khiến cậu rên rỉ ngượng ngùng.

Hai tay xé rách ga giường, lưng cong xuống mông nhếch lên, cả người đều ửng hồng. Hậu huyệt còn mẫn cảm hơn trước gấp trăm lần, cảm giác này thật khó tả. Giống như từ trong ra ngoài đều bị phơi bày, ngay cả xoang sinh sản âm ỉ cũng mềm ngứa hé mở, để tinh khí của alpha có thể xông vào bất kỳ lúc nào, hung mãnh lao đến nơi sâu nhất.

Yên Lộ bị kích phát tình. Sau khi đánh dấu hoàn tất, cậu ôm gáy khẽ thở hổn hển, hậu huyệt nóng cháy trào nước.

Chung Tông rút tinh khí nhỏ giọt tí tách ra, lật người cậu lại. Hắn thấp giọng hỏi Yên Lộ có ổn hay không. Câu trả lời của cậu là mở rộng hai chân rồi kẹp lấy eo hắn, hích hậu huyệt ướt át về phía đũng quần Chung Tông. Cậu muốn Chung Tông đi vào, thô bạo mạnh mẽ, khiến cậu chết luôn cũng được.

Ôm lấy cổ hắn, cậu ngước đôi mắt ướt cầu khẩn: “Mau, vào đi, vào xoang sinh sản của tôi.”

Hô hấp của Chung Tông thoáng ngừng lại, đầu óc mơ màng, bóp lấy chân cậu, đi vào lối nhỏ của xoang sinh sản.

Yên Lộ đau nhói, cuốn cả ngón chân. Nơi mẫn cảm rát buốt, bị thứ thô to kia căng ra thành lỗ hổng, vẫn chưa ngừng đi vào. Cả người cậu toát mồ hôi, nhưng chẳng những không muốn đẩy Chung Tông ra, còn tự mở rộng háng, tiếp nhận Chung Tông, ôm chặt Chung Tông.

Xoang sinh sản rất nhanh trở nên trơn thuận, ướt át từng cỗ tưới lên đầu đỉnh. Cho đến khi hai túi tinh chạm vào huyệt khẩu, Yên Lộ mởi thả lỏng. Đường sinh sản bao lấy tinh khí bên trong, mỗi một lần nhấp vào đều rất rõ rệt.

Đôi mắt cậu ướt nước, đùi nhịn không nổi, mãi mới thốt nên lời, “Đau.”

Chung Tông hôn lên mắt cậu, thấp giọng, “Lần sau không vào nữa nhé?”

Yên Lộ lắc đầu, buồn bực bật cười, bụng cũng run lên, bên trong lại căng trướng, khiến cậu hít ngược một hơi lạnh, “Đau nhưng tôi thích. Phát tình xong còn phát tình tiếp, tôi nghẹn chết chắc? Không phải sợ, tiếp tục!”

Rất nhanh, cả đường sinh sản vì cơn sốt phát tình mà mềm hẳn, Yên Lộ ưỡn eo tách mông, nhanh chóng lắc hông, phóng đãng đến độ Chung Tông suýt không đè được.

Cuối cùng hắn ôm eo cậu, ẫm ức vùi đầu làm việc, dịch thể không biết văng dính lên bụng mấy lần, mãi vẫn chưa dừng lại.

Đầu v* của Yên Lộ bị m*t đau, hậu huyệt cũng bị chịch đến rát, cậu xoay người cưỡi lên Chung Tông, mặt đỏ bừng, nhanh chóng lay động trước sau, tiếng phốc phốc từ nơi mập hợp vang lên, Yên Lộ nhắm mắt ngửa đầu, eo cong hình cung.

Khác với những omega khác, khi phát tình họ sẽ trở nên suy yếu, Yên Lộ tuy có yếu nhưng cả người vẫn còn sức. Mông cong lên, huyệt khẩu màu đỏ nuốt nhả tinh khí thô to rất nhanh, đường sinh sản dưới những cú nhấp lần này sâu hơn lần trước, chọc thẳng tới tâm. Thời điểm cửa tử cung bị động tác mãnh liệt thúc mở, Yên Lộ kinh hãi kêu lên, nước mắt bị bức trào ra.

Đau quá trướng quá, cậu chống tay lên bụng hắn, cứng ngắc không dám động đậy.

Cửa tử cung mềm mại yếu ớt ngậm lấy đầu đỉnh mà co rút, kích thích đầu khấc mẫn cảm. Cùng lúc, d*m dịch phun trào, tưới đến độ Chung Tông phải híp mắt, ôm lấy mông cậu lật lại, nhằm vào cửa tử cung kia mà mạnh mẽ thúc tới.

Yên Lộ run lên bần bất, khàn giọng kêu, không biết vì đau hay vì sướng, đầu óc trắng xóa, tinh khí phía trước cũng dựng đứng, dịch thể từ từ chảy ra.

Chung Tông thở hổn hển, loạng choạng lấy từ tủ đầu giường ra một cái nhẫn phân thân, đeo cho Yên Lộ.

Cậu giãy giụa không muốn, liền bị hắn tóm lấy hai tay ấn lên đầu, tách mở hai chân, vẫn tiếp tục thúc hông.

“Cậu… cởi ra… cởi ra cho ông.”

“Cậu bắn quá nhiều, phải kiềm chế.”

“Mẹ kiếp, tôi tinh lực tràn trề… A, cởi ra!”

Chung Tông trực tiếp hôn cậu, tin tức tố đôi bên trao đổi, nơi mập hợp văng nước khắp nơi, biến ga giường thành một đống bừa bộn, vô cùng d*m đãng.

Cả căn phòng đều tỏa mùi phát tình, não bộ giống như hít phải ma túy cao độ mà bị ảnh hưởng. Dần dần Yên Lộ cũng quên mất mình muốn gì, chỉ biết vô lực mở rộng hai chân, mặc cho tinh khí bên trong cơ thể điên cuồng thúc vào cửa tử cung.

Dưới những cú dộng xuống hữu lực, tinh khí ra vào cắm rút, cửa tử cung nối liền với đường sinh sản cùng bao bọc, cắn lấy không buông, thít chặt lưu luyến tinh khí.

Chung Tông nín thở, sắp tới cao trào, hắn ra sức chen rộng cửa tử cung, nơi sâu nhất trong đường sinh sản. D*ch thể bắn vào, đồng thời kết cũng phồng ra, khít chặt ở nơi ấy.

Đầu óc Yên Lộ đã hoàn toàn mơ màng, tứ chi quấn chặt lấy Chung Tông, cơ thể vã mồ hôi như được vớt từ dưới nước lên. Cậu mò tới nơi mập hợp, mập mờ nói, “Nóng, thật thoải mái.”

Chương 32

Không khí trong phòng nóng nực vô cùng, Yên Lộ tứ chi tê liệt nằm trên giường. Chung Tông vẫn chưa rút ra, sợ đè nặng lên cậu nên trở mình một cái.

Bụng cậu hơi phồng lên, toàn là dịch thể. Yên Lộ đỏ mặt, sờ gáy, “Có tí đau.”

“Lát là khỏi.”

“Cậu cũng để tôi cắn một cái đi.”

“Lần trước không phải để cậu cắn rồi sao.”

Yên Lộ nhếch nhếch mông, để tinh khí bắn xong đã thu kết của hắn trượt ra. Xoa cái eo nhưng nhức, cậu bướng bỉnh đi cắn lấy gáy Chung Tông. Vùng da nơi hình xăm vẫn còn đỏ, chưa hết sưng, Yên Lộ vừa đau lòng lại vừa kích động. Cậu thích bộ dạng Chung Tông vì cậu mà chịu đau.

Vươn đầu lưỡi ra, Yên Lộ nhẹ nhàng chậm rãi l**m lên đồ án trên lớp da sưng đỏ ấy. Cậu từ đằng sau ôm lấy Chung Tông, đặt tay trên l*ng ngực hắn, xúc cảm thật tốt. Ánh mắt Yên Lộ trầm xuống, mở khớp hàm, ngoạm sâu vào gáy alpha. Máu tràn ra, Chung Tông đau híp cả mắt, đợi Yên Lộ nhả miệng mới quay lại ôm người vào lòng.

Yên Lộ rất hưng phấn, bên môi vẫn còn vệt máu chưa khô, cậu thè lưỡi ra l**m sạch.

Đau đớn khiến d*c v*ng tăng vọt, làn da của omega trong lòng vẫn còn ẩm ướt, cọ sát lên đùi hắn. Chung Tông ôm lấy eo cậu, đưa mình tới, Yên Lộ cũng phối hợp mà mở chân, nuốt lấy d*c v*ng đã nghếch cao của alpha.

Chân cậu run lên, vách thịt mẫn cảm bên trong lại một lần nữa bị kéo căng, cảm giác tê dại từ mũi chân leo lên đỉnh đầu. Cậu chống tay lên vai hắn, mông lắc lư tìm một tư thế. Sụt một tiếng, tinh khí dễ dàng mở ra cửa xoang sinh sản, cắm vào nơi sâu nhất.

Yên Lộ vừa đau vừa sướng, nơi đó nhanh chóng co lại thắt lấy tinh khí bên trong. Cậu hôn hôn khóe môi Chung Tông, mông cấp tốc đưa đẩy, bì bạch bì bạch va chạm lên đùi hắn. Vòng hông đong đưa hữu lực, đùi kẹp chặt, động tác lên xuống nuốt nhả ngày một kịch liệt, nước bên trong lại văn ra, dịch thể thành bọt vang lách nhách.

Yên Lộ tự tách mông, mà cũng sắp không giữ nổi mảng thịt trắng nõn ấy trong tay.

Chung Tông đỡ lấy eo cậu, phối hợp thúc lên, cửa tử cung vừa khép lại không lâu lại một lần nữa bị tách mở, dịch thể vừa bắn vào chảy xuống, Yên Lộ ướt mắt nói: “Bị ra ngoài hết rồi…”

Chung Tông thấp giọng tiếp lời: “Quả thật ra ngoài hết rồi.”

Dứt lời, hắn vừa luật động vừa để Yên Lộ đến sát mép giường, tư thế cắm mình rất sâu bên trong, hắn ôm cậu đứng dậy.

Tư thế thay đổi, tinh khí tựa như thúc tới nơi sâu nhất, cả đầu đỉnh đều cắm hẳn vào cửa tử cung, tựa như chống lên vách tử cung.

Yên Lộ há to miệng, suýt chút trợn trắng mắt, kích thích vô cùng khiến đầu óc cậu trắng xóa, còn chưa thả được một hơi Chung Tông đã nâng mông cậu lên, ở tư thế đứng mà bắt đầu điên cuồng làm cậu.

D*m thủy lẫn với dịch thể vì tư thế này mà vãi ra khắp nơi, tinh khí thô tím rút ra một nửa thì không vào nữa.

Tay chân Yên Lộ quấn lấy Chung Tông, vô lực mặc kệ thứ hung ác kia ra vào. Chân cậu không khép lại được, toàn thân hư thoát cũng không dám buông lỏng. Bụng căng trướng, rất muốn bắn, nhưng bị nhẫn phân thân chặn cứng, cảm giác cao trào bị ép về khiến cậu không kiềm chế được nước mắt. Cảm giác hậu huyệt cũng bủn rủn càng lúc càng kịch liệt, một cỗ d*m dịch lớn trào ra, ướt đẫm như mưa rào, hết đợt này đến đợt khác. Yên Lộ nhịn không nổi kêu lên, mà cũng không biết cậu đang kêu cái gì.

Lên không được xuống không xong, ê ẩm căng trướng đến phát điên.

Cậu van xin Chung Tông tháo nhẫn ra, hắn ôm cậu ra sức dộng, làm đến độ cậu nói không nên lời liền ép cậu lên tường, tạm dừng động tác, “Phát tình mấy ngày, cậu chịu nổi không?”

“Mau… Mẹ kiếp tháo ra, ông chịu được.”

Chung Tông rút ra, tóm lấy cơ thể cậu, nhấc một chân của cậu lên, xâm nhập. Hắn cắn lên gáy cậu, tin tức tố mạnh mẽ tiến vào, nơi mập hợp vì thế mà sinh ra xao động, trong không khí nồng nặc mùi ngọt ngào. Yên Lộ mềm nhũn, mở miệng mà không nói ra lời.

Lại một lần nữa tạo kết bắn tinh, Yên Lộ rõ rành rành lên đỉnh từ phía sau, phân thân phía trước bị ép đến sưng đỏ thật đáng thương mà phun ra chút dịch tiền liệt tuyến, vẫn chưa tiết tinh.

Bụng căng căng, cậu bị Chung Tông ôm lại về giường.

Dư vị cao trào trôi qua, Yên Lộ nhìn Chung Tông lấy thanh kẹo tăng lực nhét vào miệng mình. Cậu phồng má ăn xong, Chung Tông lại đưa thuốc tới. Yên Lộ ngoan ngoãn nuốt xuống mới mở miệng hỏi: “Thuốc gì vậy?”

“Thuốc tránh thai.”

“…”

Thấy biểu cảm kỳ lạ của Yên Lộ, Chung Tông xoa xoa đầu cậu: “Sao vậy?”

“Đánh dấu rồi, thì nhất định phải có con à?”

“Sao có thể, phòng tránh được mà.”

“…”

“Yên Yên, cậu lo lắng cái gì?”

Yên Lộ hơi do dự ngồi dậy, cậu nhìn Chung Tông, cẩn trọng đáp: “Tôi có thể không có con không?”

Chung Tông nghe vậy ngây ra, hắn nhìn cậu một lúc, cũng do dự đáp: “Ý cậu là sau này, cũng không muốn?”

“Không phải, ý là bây giờ không muốn.”

Chung Tông không nói gì, chỉ lên giường ôm lấy Yên Lộ vào lòng, vuốt tóc cậu như trấn an, “Đừng sợ, bây giờ đương nhiên tôi cũng không muốn cậu mang thai.”

Yên Lộ lưỡng lự một chút, cuối cùng vẫn nói ra lời từ đáy tim: “Thực ra không phải tôi không muốn có con, có lẽ là hiện tại tôi vẫn chưa chuẩn bị tâm lý xong. Nói thật, tính tình tôi với ông bô giống nhau, tôi sợ mình không thể nuôi dạy được một đứa trẻ. Hơn nữa… chuyện sinh con, tôi càng chưa từng nghĩ đến.”

“Cậu không giống chú Yên.”

“Giống nhau.”

Yên Lộ cố chấp lắc đầu, như không muốn nghe thêm bất cứ lời khuyên nào nữa. Chung Tông thở dài, chỉ biết ôm chặt lấy eo cậu, “Vậy sau này tôi sẽ mang bao, với cả sẽ không vào xoang sinh sản nữa. Cậu đừng uống thuốc, không tốt cho thân thể.”

Yên Lộ hơi căng thẳng, ngẩng lên nhìn Chung Tông: “Có lẽ tôi sẽ không thể nào chuẩn bị tâm lý được.”

Chung Tông im lặng, cũng không biết nên nói gì. Chuyện con cái, vốn dĩ hai người phải thương lượng kỹ lưỡng với nhau. Nếu Yên Lộ đã không muốn, vậy thì hắn không thể ép buộc.

Yên Lộ nói ra suy nghĩ của mình lại hơi hối hận. Mặc dù cậu rất sợ chuyện sinh con, nhưng vẫn luôn cảm thấy mình đã liên đới đến sự lựa chọn của Chung Tông, dường như rất ích kỷ.

Có điều không kịp nghĩ nhiều hơn, cơn sốt phát tình lại cuốn tới. Hai người ôm chặt lấy nhau trên giường, tiếp tục hòa vào một thể.

===

Đánh dấu rồi, mình có cảm giác hai đứa như trưởng thành trong chớp mắt ấy. Có lẽ vì chủ đề liên quan đến đứa nhỏ chăng?

FACEBOOK COMMENT


LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here